Lời này khiến Trần Giải Phóng khó mà từ chối, dượng ấy thở dài, thôi vậy, sau này tìm cơ hội bù đắp lại là được.
Dượng ấy cất tiền rồi đứng dậy: "Chị, anh rể, vậy em về trước đây, buổi chiều còn phải đi làm."
"Mau về đi, đừng để lỡ việc."
Cả nhà tiễn Trần Giải Phóng ra cửa, nhìn dượng ấy đạp xe đi rồi mới quay vào nhà.
Cùng lúc đó, thím Cả Tô xem xong náo nhiệt cũng về nhà.
Nhà họ Tô ở cuối con phố phía tây của đại đội, lúc thím Cả Tô về đến nhà liền đối mặt với ánh mắt u ám của mẹ chồng.
Bà ta giật mình, cười gượng một tiếng: "Mẹ, sao mẹ lại nhìn con như vậy?"
Bà cụ Tô tóc bạc trắng, mí mắt sụp xuống, thấy dáng vẻ lén lút của bà ta liền lườm một cái sắc lẹm: "Bớt cười cợt với tao, suốt ngày không làm việc chỉ biết trốn việc, nhà họ Tô cưới phải mày đúng là xui xẻo tám đời!"
Thím Cả Tô cũng không tức giận, cười hì hì tiến lên: "Mẹ, xem mẹ kìa, lại tức giận gì thế? Không phải con nghe nói nhà chú Hai xảy ra chuyện, nên qua xem tình hình sao!"
Bà cụ Tô nghe vậy nhíu mày: "Nhắc đến cái thứ đó làm gì? Nhà chúng nó có chết đói cũng không liên quan đến chúng ta. Mày đừng có lảng sang chuyện khác, đừng tưởng tao không biết mày nghĩ gì, đồ lười biếng!"
Mẹ chồng mình chẳng hiểu ý gì cả, thím Cả Tô thầm đảo mắt, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.
"Mẹ, mẹ nói vậy là sai rồi, người ta không chết đói được đâu, vừa rồi còn lấy ra hơn 20 đồng trả cho nhà họ Vương đấy!"
"Cái gì?"
Bà cụ Tô mất bình tĩnh.
"Mày nói nhà thằng Hai có thể lấy ra hơn 20 đồng?"
Giọng bà ta có chút cao lên, trong mắt ánh lên vẻ tức giận: "Hay lắm, hai cái đồ bất hiếu này..."
Thấy cơn giận của mẹ chồng đã chuyển sang vợ chồng Tô Kiến Nghiệp, bà ta đảo mắt, nhỏ giọng nói: "Mẹ, con nói cho mẹ nghe..."
Thím Cả Tô dèm pha vợ chồng Tô Kiến Nghiệp, bà cụ Tô nghe xong tức đến mức cả người không ổn.
"Tao đi tìm hai cái đồ bất hiếu đó ngay bây giờ..."
Bà cụ Tô bước ra ngoài, ở nơi họ không nhìn thấy, một bóng người nhỏ bé lao ra như mũi tên rời cung.
Chuyện trong nhà đã giải quyết xong, trong tay cũng không còn một đồng nào, Tô Bối bèn nói với ba mẹ về việc quay lại thế giới hiện đại.
Mấy người đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng gọi:
"Bác Hai! Bác gái Hai!"
Một bóng người nhỏ bé lao vào nhà, là Tô Hồ nhà chú Ba.