Bà cảm thấy có lẽ trước đây mắt mình hơi kém, nếu không sao lại không nhận ra thằng nhóc này là một cổ phiếu tiềm năng chứ!
Tô Kiến Nghiệp có chút ngạc nhiên: "Không tệ thế nào?"
"Thì là không tệ đó."
Phan Tú Vân suy nghĩ một lát rồi mới nói: "Thằng bé này là người có suy nghĩ, bây giờ đang hợp tác với người ta mở cửa hàng băng hình. Khoan nói đến chuyện kiếm được tiền hay không, kiếm được bao nhiêu tiền, ít nhất là dám nghĩ dám làm, đây là điều đáng quý nhất."
Nghe bà nói vậy, Tô Kiến Nghiệp gật đầu.
Đúng vậy, bất kể làm gì, trước tiên phải bắt tay vào làm, không dám làm thì dù có nhiều ý tưởng cũng chỉ là nói suông.
"Vậy thì cũng không tệ, sau đó thì sao, em và nó nói những gì?"
Phan Tú Vân: "Còn nói gì được nữa, em nói không cho nó theo dõi Tư Hàm, nó còn phản bác em, nói là muốn đi theo bảo vệ Tư Hàm chứ không phải theo dõi."
Nói đến đây, Phan Tú Vân cười: "Thằng nhóc này đối với Tư Hàm cũng thật lòng đấy, cứ xem thêm đã, em đồng ý cho nó đến nhà rồi."
Mặc dù bây giờ ấn tượng của bà về Vương Hổ đã tốt hơn nhiều, nhưng nhìn người không thể chỉ nhìn một mặt, kiếm tiền là thứ yếu, nhân phẩm mới quan trọng hơn.
Bà đã nghĩ kỹ rồi, phải quan sát thằng nhóc này nhiều hơn, nhưng trước đó, bà phải xem Tạ Tư Hàm có ý đó không đã.
Đừng để đến lúc bà ưng ý rồi, Tạ Tư Hàm lại không hứng thú, thế thì chẳng phải công cốc sao.
Phan Tú Vân không ở lại cửa hàng lâu, nói chuyện một lúc rồi đạp xe về nhà.
Về đến nhà, Tạ Tư Hàm đang nấu cơm.
Cô ấy ở nhà một mình, thấy trời không còn sớm, Phan Tú Vân vẫn chưa về nên định nấu cơm sẵn, để mọi người về là có ăn.
Nấu được một nửa thì Phan Tú Vân về.
Bà đứng ở cửa bếp, nhìn Tạ Tư Hàm đang bận rộn bên trong, càng nhìn càng thấy thích.
Đứa trẻ này thật sự tốt mọi mặt.
Bà thay quần áo rồi vào bếp, lúc này Tạ Tư Hàm mới phát hiện ra bà.
"Dì Phan, dì về rồi ạ."
Phan Tú Vân nhận lấy việc trong tay cô ấy: "Để dì làm cho!"
Hai người phối hợp nấu xong bữa cơm, Tô Kiến Nghiệp cũng về.
Trong bữa cơm, Phan Tú Vân hỏi Tạ Tư Hàm: "Tư Hàm, cháu thấy Vương Hổ thế nào?"
Tạ Tư Hàm sững sờ, ngừng ăn: "Anh ấy... cũng khá tốt ạ."
Ấn tượng của cô ấy về Vương Hổ vẫn luôn tốt, từ khi quen biết, cậu ta luôn đối xử rất tốt với cô ấy. Mặc dù Phan Tú Vân luôn nói cậu ta không phải là người tốt để lấy làm chồng, nhưng Vương Hổ mà Tạ Tư Hàm thấy thật sự không giống như lời bà nói.
Lần đầu tiên, Phan Tú Vân không muốn phản bác.
"Dì vừa mới nói chuyện với thằng nhóc đó một lúc, đúng là có chút thay đổi cách nhìn về nó. À đúng rồi, có thể nó sẽ đến nhà mình chơi, Tư Hàm, cháu có suy nghĩ gì không?"
Đương nhiên là không thể có rồi.
Tạ Tư Hàm lắc đầu.
Phan Tú Vân nói: "Được, cháu không có ý kiến là được rồi. Tâm tư của thằng nhóc đó với cháu, cháu cũng biết, dì Phan sẽ xem xét giúp cháu."
Mặt Tạ Tư Hàm bỗng đỏ bừng, nhưng không nói gì.
Phan Tú Vân lờ mờ hiểu ra.
"Tư Hàm, cháu nói cho dì biết, cháu có ý đó với Vương Hổ không?"
Tạ Tư Hàm vội vàng lắc đầu: "Dì Phan, cháu nói thật đấy, bây giờ cháu chỉ muốn học hành cho tốt, còn chuyện hẹn hò, chuyện này... Cứ thuận theo tự nhiên là được ạ."
Cô ấy đã nói vậy thì Phan Tú Vân cũng hiểu rồi.
"Dì hiểu rồi, vậy cháu cứ làm việc của mình, không cần quan tâm đến chuyện gì cả."
Ngày hôm sau Vương Hổ đã đến nhà, khi Phan Tú Vân nhìn thấy cậu ta, khóe miệng bà hơi co giật.
Thằng nhóc này cũng tích cực quá rồi.
Nhưng đã cho phép rồi thì Phan Tú Vân cũng nhiệt tình mời cậu ta vào nhà.
Tạ Tư Hàm nghe thấy tiếng liền đi tới, thấy là Vương Hổ, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
"Anh đến rồi."
Vương Hổ: "Ừ."