Diêu Tư đành nhìn về phía Chu Tề: "Tiểu Tề, em thì sao? Em cũng không biết à? Bác gái em về chưa?"
Hai ngày nay cô ấy không thấy bà ta đâu.
Chu Tề lắc đầu: "Em cũng không biết nữa, em toàn ở trường học, không đi gặp bà ấy."
Diêu Tư phát điên hét lên một tiếng.
"Thôi bỏ đi, ngày mai mình lại đi tìm anh ấy, mình muốn xem rốt cuộc anh ấy bị làm sao!"
Hôm sau, Diêu Tư lại đi tìm người.
Lần này cô ấy trở về trong nước mắt.
Mấy người Tô Bối tan học về thì thấy Diêu Tư nằm trên giường khóc.
"Sao thế này?"
Mấy người vội vàng xúm lại hỏi thăm.
Diêu Tư ngẩng đôi mắt sưng húp lên: "Chu Lãng anh ấy đang âu yếm với cô gái khác bị mình nhìn thấy, hu hu hu, mình đến chất vấn anh ấy, anh ấy không những không giải thích với mình mà còn đòi chia tay với mình!"
Mấy người lập tức ngây ra.
Chu Lãng muốn chia tay với Diêu Tư?
Trong chốc lát, mấy người không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, Giang Viện mới nói: "Cảm thấy hơi lạ, có uẩn khúc gì trong đó phải không?"
Rõ ràng trước đó hai người tốt như vậy, thoáng cái đã thay lòng đổi dạ rồi sao?
Đặc biệt là trước đó còn có sự ngăn cản của bề trên hai nhà, chuyện này cần phải xem xét lại.
Diêu Tư bây giờ đầu óc hơi rối loạn, nghe vậy thì nức nở: "Hu hu hu, anh ấy vì người phụ nữ khác mà mắng mình, còn muốn chia tay với mình."
Nghĩ đến những điều này, cô ấy lại buồn không chịu nổi.
Trước đó còn nói hai người cùng nhau cố gắng, thoáng cái anh ấy đã thay đổi.
Anh ấy là kẻ bội bạc!
Mấy người nhất thời không biết an ủi thế nào.
Tô Bối hỏi: "Vậy chị nghĩ sao?"
"Chị..."
Diêu Tư cũng không biết mình phải làm sao, cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến kết quả này.
"Chị không muốn chia tay."
Cô ấy khó khăn lắm mới được ở bên anh ấy, cô ấy cảm thấy, rời xa anh ấy, cô ấy sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
"Nhưng anh ấy đã đến với người khác..."
Trương Tinh có chút không hiểu được suy nghĩ của Diêu Tư, anh ấy đã thay lòng đổi dạ rồi mà cô ấy còn muốn sao?
"Chắc chắn là mấy cô y tá đó bám lấy anh ấy."
Thôi được, cô ấy muốn nghĩ vậy thì người khác cũng đành chịu.
Diêu Tư mếu máo: "Các cậu giúp mình nghĩ cách với mà!"
Mấy người bị làm phiền không còn cách nào, Giang Viện sờ cằm nói: "Được rồi được rồi, để bọn mình nghĩ xem."
Về chuyện này, thật ra cả ba đều không có kinh nghiệm, họ đứng trên lập trường là bạn của Diêu Tư để suy nghĩ vấn đề.
Nhưng họ cũng không nghĩ ra được cách nào hay, chuyện này bây giờ vẫn phải dựa vào chính Diêu Tư.
Nhưng họ có thể tìm hiểu tình hình của Chu Lãng trước.
Nếu thật sự là thay lòng đổi dạ, hoặc nhát gan lùi bước thì thật ra cũng không cần thiết phải níu kéo.
Nếu có nguyên nhân khác thì cần hai người họ nói chuyện rõ ràng với nhau.
"Thế này đi, bọn mình đi thăm dò tin tức giúp cậu."
Chẳng phải nói Chu Lãng đang tán tỉnh cô y tá trong bệnh viện sao, họ có thể giả làm bệnh nhân đến xem, hỏi thăm một chút.
Biết đâu chỉ là giả thôi!
Họ không thể lúc nào cũng diễn được.
Nói là làm, hôm đó mấy người bọn họ liền lén lút đến Bệnh viện số 1.
Chu Lãng đang trong ca trực, là ca ban ngày, mấy người lén đến bên ngoài phòng khám thì thấy anh ấy đang nghiêm túc khám bệnh.
"Bây giờ cũng không nhìn ra được gì."
"Vậy làm sao giờ?"
"Đợi thêm xem sao."
Mặc dù họ cũng có thể trực tiếp đi tìm người hỏi, nhưng vẫn muốn quan sát thêm thì tốt hơn.
Dù sao Chu Lãng mới đến, người quen anh ấy chắc không nhiều, nếu hỏi mà không ra được gì, còn khiến anh ấy phát hiện thì không hay.
"Mấy em làm gì ở đây?"
Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói, mấy người quay đầu lại, thấy một cô y tá đang nhíu mày nhìn họ.
Mấy người giật mình, vội vàng nói: "À, không làm gì cả, đi nhầm chỗ thôi."
Mấy người vội vàng chạy đi, đến góc rẽ mới dừng lại, thở hổn hển mấy hơi.