Bên bệnh viện, Chu Ý Hành đi báo án, rất nhanh đã trở về.
Trời đã không còn sớm, Chu Ý Hành liền bảo mọi người về hết, anh ở lại đây trông nom.
Phan Tú Vân không yên tâm: "Hay là mẹ ở lại đi, con đưa Điềm Điềm về."
Chu Ý Hành lắc đầu: "Mẹ, mẹ lớn tuổi rồi không thể thức đêm, mẹ mau về đi, ở đây có con rồi!"
Thấy vậy, Phan Tú Vân cũng đành đồng ý.
"Vậy sáng mai mẹ mang đồ ăn đến cho các con, lúc rảnh con cũng nghỉ ngơi đi."
"Vâng, con biết rồi mẹ."
Tô Bối đã ngủ thêm một giấc, bây giờ đầu óc cô choáng váng, phần lớn thời gian đều nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nghe thấy mọi người sắp đi, cô mở mắt nhìn họ.
"Con không sao đâu, mọi người cứ về đi!"
Triệu Lan Chi cũng chào Tô Bối rồi ra về.
Diêu Tư áy náy bước tới: "Tiểu Bối, vậy chúng chị về nhé, mai chị lại đến thăm em."
Tô Bối vẫy tay với cô ấy: "Không cần đến đâu, chị cứ đi làm đi, em không sao đâu."
"Không được, chị phải đến, em bị thương nặng như vậy là vì chị."
Nói rồi cô ấy lại bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Tô Bối vội vàng ngăn lại.
"Chị đừng khóc, bây giờ đầu em căng lắm."
Diêu Tư đành phải nín lặng, được Chu Lãng dìu cùng rời đi.
Đợi tất cả mọi người đi khuất, trong phòng chỉ còn lại Tô Bối và Chu Ý Hành.
Chu Ý Hành nói: "Tiểu Bối, em có muốn ngủ tiếp không?"
Tô Bối lắc đầu ngồi dậy.
Chu Ý Hành lót gối sau lưng cô: "Tiểu Bối, đã báo án rồi, nhưng anh đoán chuyện này cuối cùng vẫn phải thương lượng giải quyết, em có ý kiến gì không?"
Ý kiến ư? Tô Bối cũng không biết.
Chu Ý Hành cũng không định để cô thật sự đưa ra phương án nào, thấy cô không nói gì liền tiếp tục: "Anh thấy chúng ta không thể dễ dàng hòa giải với hắn, ít nhất cũng phải để hắn bị giam thêm vài ngày, tiền bồi thường cũng không được thiếu."
Tuy vợ chồng cô không thiếu tiền, nhưng có thể khiến đối phương đau lòng thì cũng coi như hả giận.
Thật ra anh không hài lòng với những điều này. So với việc để họ bồi thường chút tiền, bị giam vài ngày, anh càng muốn tự mình đi trả thù, đánh cho tên Chu Lão Tam kia phải ôm đầu bỏ chạy, cho hắn ta biết thế nào là lợi hại.
Những năm nay anh đã kiềm chế rất nhiều, nhưng trong cốt tủy anh không phải là không có sự tàn nhẫn.
Tô Bối nói: "Mục đích chính của chúng ta là cho bọn họ một bài học. Nếu cuối cùng bọn họ vẫn tìm đến vợ chồng chị Diêu Tư thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Giam hắn ta thêm vài ngày để dạy dỗ, tiền bạc thì tương đối là được rồi."
Nghe vậy, Chu Ý Hành có chút không vui: "Đến giờ em vẫn còn nghĩ cho họ."
Tô Bối yếu ớt cười vỗ vỗ tay anh.
"Chuyện này cũng không trách anh chị ấy được, anh đừng giận nữa, họ cũng không biết em sẽ xông vào lúc đó phải không?"
Chu Ý Hành không nói gì.
Trong lòng anh đương nhiên biết ai đúng ai sai, anh chỉ tức giận bản thân không bảo vệ tốt cho Tô Bối.
"Được rồi." Tô Bối lắc lắc tay anh: "Anh lấy cho em chút nước, em muốn uống nước."
Chu Ý Hành thở dài, đi rót cho cô một ly nước ấm, đút cho cô uống.
Bên nhà họ Chu, Diêu Tư và Chu Lãng vừa về đến cửa nhà thì gặp hàng xóm.
"Hai người cuối cùng cũng về rồi, người nhà ở quê lại gọi điện tìm đấy."
Diêu Tư và Chu Lãng nhìn nhau, bọn họ đều biết là chuyện gì. Lúc này gọi điện đến thì còn vì chuyện gì nữa, chắc chắn là do Chu Lão Tam bị bắt nên tìm họ giúp đỡ.
"Hay là anh đừng đi nghe nữa!" Diêu Tư nói.
Chu Lãng lắc đầu: "Không được, vẫn phải đi, anh đi nói rõ với họ."
"Vậy được rồi, anh không được đồng ý yêu cầu gì của họ đâu đấy, biết chưa?"
"Yên tâm, anh biết chừng mực."
Chu Lãng đi gọi điện, đến nơi liền gọi lại về quê.
Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy.
"A lô, Tiểu Lãng phải không? Mẹ đây!"
"Mẹ."
Chu Lãng gọi một tiếng, đầu dây bên kia bà Chu liền khóc nức nở.