Lời này vừa nói ra, trong phòng lập tức im lặng. Phan Tú Vân nhìn Đại đội trưởng: "Ông muốn nói lâu lắm rồi phải không?"
Bà lại nhìn các xã viên đang xem náo nhiệt xung quanh: "Các người cũng nghĩ vậy sao?"
Các xã viên không ngờ Phan Tú Vân đột nhiên hỏi họ, từng người ấp a ấp úng.
"Không, chúng tôi không nghĩ vậy."
"Đúng vậy, không liên quan đến chúng tôi."
Trong lòng Phan Tú Vân cảm thấy có chút lạnh lẽo.
Sự việc đã đến nước này, Bí thư Trương cũng không thể tiếp tục dung hòa được nữa.
"Thôi được rồi, đừng nói nữa!"
Ông ấy đập mạnh xuống bàn: "Công lao của gia đình Kiến Nghiệp đối với đại đội chúng ta ai cũng thấy rõ, ai mà không ghi nhận thì đều là kẻ vô lương tâm!"
Ông ấy ho khan hai tiếng: "Hôm nay chuyện này rốt cuộc là thế nào, nói rõ cho tôi biết, ai là kẻ đầu têu?"
Phan Tú Vân chỉ vào Trương Xuân Hương: "Bà ta."
Bí thư Trương nhìn sang: "Chuyện gì vậy?"
Trương Xuân Hương ấp úng không nói nên lời.
Phan Tú Vân liền nói thay bà ta, kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Nghe nói bà ta đến nhà quyến rũ Tô Kiến Nghiệp, mọi người đều tỏ vẻ khinh bỉ. Bí thư Trương tức giận nói: "Trương Xuân Hương, cô còn biết xấu hổ không? Nếu là mấy năm trước, loại người như cô đều phải bị lôi đi diễu phố, đồ không biết xấu hổ!"
Trương Xuân Hương xấu hổ đến đỏ mặt: "Không phải, tôi không có."
"Cô ta đến nhà tôi đưa đồ mấy lần, tôi không nhận." Tô Kiến Nghiệp đúng lúc lên tiếng.
Lần này coi như ván đã đóng thuyền.
Bí thư Trương mắng: "Trương Xuân Hương, cô đúng là cái đồ phá đám! Thôi được rồi, sau này cô cũng đừng ở trong xưởng gây rối nữa, về đại đội cùng mọi người xuống ruộng đi."
Trương Xuân Hương hiện đang làm ở nhà ăn xưởng vải nghệ thuật, công việc này tuy không nhẹ nhàng nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc xuống ruộng, ở bếp lại chẳng thiếu đồ ăn.
Bí thư Trương bảo bà ta rời khỏi nhà ăn xuống ruộng, điều đó chẳng khác nào lấy mạng của bà ta, Trương Xuân Hương lập tức không chịu.
"Bí thư, không được đâu ạ, tôi không rời khỏi nhà ăn đâu, ông cứ giết tôi đi còn hơn!"
Bà ta ăn vạ, Bí thư Trương không hề động lòng.
"Đừng giở trò này với tôi, vô ích thôi!"
Trương Xuân Hương thấy tình hình không ổn, lập tức quay sang Đại đội trưởng: "Chú, chú giúp cháu với, cháu không muốn rời khỏi nhà ăn, chú nói gì đi chứ!"
Đại đội trưởng vốn đã bực mình với bà ta, hoàn toàn không muốn nói giúp.
Trương Xuân Hương cầu cứu không được, đành liều một phen.
"Các người không ai giúp tôi phải không, vậy thì đừng ai mong được yên ổn!"
Bà ta gân cổ lên nói: "Sự việc đến nước này, tôi cũng không giấu nữa, tôi đi gây sự là do con dâu của Đại đội trưởng sai, cô ta nhắm vào chức xưởng trưởng của Phan Tú Vân, muốn nhân cơ hội này để hạ bệ Phan Tú Vân!"
Một hòn đá làm dậy sóng, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Phạm Tiểu Yến đang đến xem náo nhiệt.
Đúng vậy, Phạm Tiểu Yến chính là con dâu của Đại đội trưởng.
Năm ngoái thi trượt, cô ta biết mình không có khả năng đỗ đại học nên tìm cho mình một nhà chồng.
Nhà cô ta ở vùng ven đô, vốn không phải là người thành phố, gia đình lại trọng nam khinh nữ, về nhà cũng bị bán đi, thà gả đến đại đội Bình An, dù sao điều kiện ở đây cũng không tồi.
Sau khi gả vào nhà Đại đội trưởng, cô ta được sắp xếp công việc nhân viên ghi điểm nhưng vẫn không hài lòng. Nếu có thể thay thế được Phan Tú Vân thì mới là cuộc sống tốt đẹp!
Cô ta nghĩ rất hay, nhưng bây giờ bị Trương Xuân Hương phanh phui ra khiến mặt mũi lúc xanh lúc đỏ.
"Bà nói bậy gì vậy!"
"Tôi không nói bậy!"
Trương Xuân Hương khinh bỉ nhìn cô ta: "Dám làm không dám nhận, chỉ biết giở trò sau lưng, đúng là đồ chẳng ra gì!"
Chuyện này lại còn liên quan đến Phạm Tiểu Yến, vậy có phải là...
Mọi người nhìn về phía Đại đội trưởng, cảm thấy lời của Phan Tú Vân vừa rồi có lẽ là thật.