Chương 194: Đây là 200 đồng, trả lại cho cô

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:41:46

Những món Tô Bối chọn cơ bản đều là đồ vải thủ công, quy trình không phức tạp, rất dễ làm, mấy ngày nay Tô Bối đã dạy phương pháp sản xuất cho các công nhân mới tuyển. Bây giờ khung đã đến, mọi thứ đều đi vào quỹ đạo. Tô Bối dặn dò mọi việc xong, gọi Tô Đồng đang chơi ở một bên rời khỏi xưởng về nhà, vừa đi đến cửa nhà thì nghe có người gọi cô. "Tô Bối!" Tô Bối quay đầu lại, là Chu Ý Hành. "Có chuyện gì à?" Chu Ý Hành gật đầu. Tô Bối: "Vào nhà nói chuyện đi!" Ngoài trời mùa đông lạnh, Tô Bối cũng không muốn đứng ngoài nói chuyện với anh. Vào nhà, Tô Bối rót cho Chu Ý Hành nước nóng, ngồi xuống mép giường cách anh hơi xa. "Tìm tôi có chuyện gì?" Chu Ý Hành từ trong túi lấy ra một xấp tiền: "Đây là 200 đồng, trả lại cho cô." Hai ngày nay Chu Ý Hành tranh thủ đi một chuyến lên huyện, xoay xở được số tiền này. Tô Bối đã thay anh để lại tiền cho ông ngoại, một ngày chưa trả lại, trong lòng anh không thoải mái. Tô Bối cũng không khách sáo từ chối, trực tiếp nhận lấy nhét vào túi mình. Sau đó hai người không còn gì để nói. Hai người mắt to nhìn mắt nhỏ một lúc, Chu Ý Hành đột nhiên nghiêm túc nhìn Tô Bối: "Lần này thật sự cảm ơn cô." Thấy anh nghiêm túc như vậy, Tô Bối cũng không thể không nghiêm túc theo. "Anh không cần khách sáo như vậy, chúng ta không phải là bạn bè sao!" Bạn bè... Chu Ý Hành chăm chú nhìn cô, sau đó khẽ cười. Tô Bối bị nụ cười này làm cho lóa mắt, cũng cười theo: "Đúng rồi, ông Trần trước đây làm nghề gì vậy?" Nghĩ đến điều gì đó, cô xua tay: "Nếu không tiện thì thôi vậy." "Không có gì không tiện." Ánh mắt Chu Ý Hành lộ ra vẻ hoài niệm: "Ông ngoại tôi là một kỹ sư cơ khí. Từ nhỏ đến lớn, điều tôi thường thấy nhất là ông ấy mày mò đủ loại máy móc, có lúc còn không kịp ăn cơm. Ông nói, nguyện vọng lớn nhất đời ông là có thể nghiên cứu ra những cỗ máy tốt hơn, để đất nước chúng ta ngày càng giàu mạnh..." Anh thở dài, giọng nói có chút buồn bã: "Nhưng bây giờ, ở đó không có gì cả..." Trong đầu Tô Bối lập tức hiện lên những linh kiện trong nhà ông Trần, trước đây cô không nghĩ nhiều, hóa ra là như vậy. Trong lòng cô cũng có chút không vui, ông Trần là người tốt như vậy, lẽ ra phải được người khác kính trọng, bây giờ lại nghèo khổ túng thiếu như vậy. Ông không đáng bị đối xử như thế! Chu Ý Hành không ở lại lâu, rất nhanh đã rời đi. Nhưng Tô Bối lại mãi không thể quên được. Ban đêm, Tô Bối trằn trọc không ngủ được, nằm trong chăn mắt nhìn thẳng lên trần nhà tối đen. Có lẽ cô nên làm gì đó. Hôm sau, Tô Bối thu dọn đồ đạc rồi lại quay về thời hiện đại. Đã lâu cô không đến phòng tập Taekwondo, lần này cũng không ghé qua mà đi thẳng đến thư viện. Đây là lần đầu tiên Tô Bối đến đây, vừa bước vào cô đã bị choáng ngợp. Nơi này rộng lớn hơn sức tưởng tượng của cô, người cũng rất đông nhưng lại vô cùng yên tĩnh. Tô Bối đi qua từng hàng giá sách, tìm kiếm nội dung muốn xem, cuối cùng cô đã tìm thấy sách về máy móc nông nghiệp. Cô chọn vài cuốn cơ bản, tìm một chỗ ngồi để đọc. Thấy nội dung nào phù hợp, cô liền lấy điện thoại ra chụp lại. Chẳng mấy chốc trời đã tối, thư viện đã lên đèn và cũng đến giờ đóng cửa. Tô Bối tiếc nuối rời đi, tìm một cửa hàng in ấn những nội dung vừa chụp rồi mới trở về năm 74. Về đến nhà, vợ chồng Tô Kiến Nghiệp đã tan làm, cơm nước cũng đã nấu xong. "Tiểu Bối, rửa tay ăn cơm." Hai vợ chồng về nhà không thấy cô, cả nhà đều biết cô lại sang bên kia nên cũng không hỏi nhiều. Ăn cơm xong, Tô Bối liền về phòng, bật đèn bàn, lấy những tờ giấy đã in ra để sắp xếp tài liệu. Số lượng tài liệu rất nhiều, phải mất ba ngày sau cô mới sắp xếp xong tất cả. Tô Bối mang theo cuốn sổ ghi chép tài liệu đến trường học tìm Chu Ý Hành.