Tô Kiến Nghiệp gật đầu.
Gật đầu xong, vẻ mặt ông chợt thay đổi.
Ông gật đầu cái gì, ông có nói là đồng ý đâu.
Tô Kiến Nghiệp đứng dậy: "Thôi được, chú về trước đây. Còn chuyện của cháu và Tiểu Bối, chú không phản đối các cháu qua lại, nhưng nếu để chú biết cháu dám làm chuyện gì quá đáng, chú sẽ không tha cho cháu đâu."
Tô Kiến Nghiệp đứng dậy rời đi, để lại Chu Ý Hành ngồi tại chỗ, khóe miệng từ từ cong lên thành một nụ cười.
Coi như đã được thông qua rồi nhỉ!
Cuộc nói chuyện lần này giữa Tô Kiến Nghiệp và Chu Ý Hành, Tô Bối hoàn toàn không biết. Cả nhà ăn cơm tối xong, trời đã tối hẳn.
Cả đại đội chìm trong tĩnh lặng.
Đêm giao thừa sao có thể lạnh lẽo như vậy, cả nhà thu dọn rồi đến hiện đại.
Lò sưởi được đốt lên, tivi được bật, cả nhà vừa ăn vừa uống, xem chương trình gala cuối năm.
Cái Tết này trôi qua vô cùng trọn vẹn.
Đêm Giao thừa đón năm mới, mùng một đi chúc Tết.
Sáng sớm, cả nhà Tô Bối đã thay quần áo mới, do Tô Kiến Nghiệp dẫn đầu đến nhà cũ chúc Tết.
Cơm tất niên có thể không ăn, nhưng chúc Tết thì không thể không đến.
Vào nhà, ba chị em Tô Bối chúc Tết bà cụ Tô.
Bà cụ Tô trông gầy hơn mấy hôm trước một chút, tinh thần cũng không được tốt lắm. Bà ta nhấc mí mắt nhìn mấy người Tô Bối, lại nhìn vợ chồng Tô Kiến Nghiệp, đẩy cái rá bên cạnh ra.
"Ăn đi!"
Mặc dù thái độ lạnh lùng nhưng điều này cũng đủ khiến cả nhà Tô Bối kinh ngạc.
Phải biết rằng trước đây bà cụ Tô sẽ không làm chuyện như vậy, lại còn bảo họ ăn, không chửi họ là heo đầu thai đã là may lắm rồi.
Bà cụ Tô thật sự thay đổi tính nết rồi sao?
Nhưng như vậy cũng tốt, ngày Tết bà cụ Tô không gây chuyện, mọi người cũng không bị phá hỏng tâm trạng.
Tô Bối cũng không khách sáo, đi đầu vốc một nắm hạt dưa, lạc trong rá, cho vào túi áo hai đứa em mỗi đứa một nắm, mình cũng vốc một nắm lớn bỏ vào túi.
Khóe mắt bà cụ Tô giật giật, nhưng cuối cùng không nói gì.
Bà ta còn từ trong túi lôi ra một chiếc khăn tay.
Chiếc khăn tay được mở ra từng chút một, để lộ ra một nắm tiền lẻ bên trong. Bà ta lật qua lật lại, lấy ra mấy tờ 5 xu, mỗi người cho một tờ.
5 xu trong mắt nhà Tô Bối bây giờ thật sự không đáng là bao.
Nhưng hai đứa trẻ nhận được tiền mừng tuổi vẫn rất vui vẻ.
Tô Bối cũng cảm thấy khá mới lạ.
Đây là lần đầu tiên cô nhận được tiền mừng tuổi của bà cụ Tô.
"Cháu cảm ơn bà."
Mấy người nhận được tiền mừng tuổi cũng không ở lại lâu, nhanh chóng rời khỏi nhà cũ.
Ở đại đội Bình An ngoài nhà cũ còn có nhà ông chú của Tô Bối, mấy người lại đến nhà ông chú chúc Tết.
Nhà ông chú, cả hai ông bà đều còn sống. Thấy cả nhà đến chúc Tết, bà thím cười để lộ hàm răng sún.
"Đến đây, đến đây, bà thím cho tiền mừng tuổi."
Bà thím từ trong túi lôi ra tiền mừng tuổi đã chuẩn bị sẵn, đặt vào tay ba đứa nhỏ, mỗi đứa 5 hào.
5 hào thật sự không ít, nếu là mấy năm trước thì tuyệt đối không thể lấy ra được, cũng là do năm nay chia được nhiều tiền nên mới hào phóng như vậy.
Ba người đồng thanh vui vẻ cảm ơn.
"Chúng cháu cảm ơn bà thím ạ!"
Từ nhà bà thím ra, Tô Bối nhìn 5 hào trong tay, chép miệng hai tiếng: "Xem bà thím hào phóng chưa kìa, bà nội con đúng là keo kiệt."
Đã cho tiền mừng tuổi rồi thì sao không thể hào phóng một chút.
Phan Tú Vân cười vỗ vào lưng cô một cái: "Đừng nói bậy, cha con còn ở đây đấy!"
Tô Bối toe toét cười: "Cha con chẳng để tâm đâu, phải không cha?"
Tô Kiến Nghiệp gật đầu: "Phải, bà nội con đúng là hơi keo kiệt."
Năm nay nhà chia được không ít tiền, nhà họ lại còn đông người, kết quả chỉ cho bọn trẻ 5 xu.
Tô Bối cười nói: "Thấy chưa, ánh mắt quần chúng là sáng suốt nhất."