Chương 118: Cô là Tô Bối?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:38:19

Cô ngẩng đầu nhìn ra cửa, liền thấy hai đồng chí công an xuất hiện ở cửa. Thôi được rồi, cho dù cô có muốn trốn thì cũng không kịp nữa. "Cô là Tô Bối?" Hai người đi đến bên cạnh Tô Bối. Tô Bối gật đầu, thấp thỏm nói: "Tôi là Tô Bối, không biết các đồng chí tìm tôi có chuyện gì?" Hai người họ đáp: "Chúng tôi nhận được tố cáo, nói rằng cô đầu cơ trục lợi, vui lòng đi theo chúng tôi một chuyến!" Tim Tô Bối thót lên một cái. Trong đầu cô không ngừng nghĩ lại xem mình có để lộ sơ hở ở đâu không. Nhưng gần đây họ không bán thêm thứ gì ra ngoài nữa, không thể nào! "Đồng chí công an, có phải có hiểu lầm gì không ạ? Tôi không có đầu cơ trục lợi." Viên công an nói: "Có hay không, cứ đến đồn với chúng tôi trước đã. Yên tâm, nếu cô không làm, chúng tôi cũng sẽ không đổ oan cho cô." "Vậy được thôi!" Sự việc đã đến nước này, chỉ có thể đi một chuyến. Tô Bối đi theo họ ra ngoài, đang định gọi người báo cho Phan Tú Vân một tiếng thì đã thấy Phan Tú Vân xông vào. Sắc mặt bà trắng bệch, túm lấy Tô Bối, che chở sau lưng mình. "Các cậu bắt Tiểu Bối nhà tôi làm gì? Muốn bắt thì bắt tôi này." Trong lòng bà sợ hãi tột độ, đầu óc toàn là những chuyện bị bắt đi đấu tố mấy năm trước, hai mắt cũng hơi đỏ lên. Hai viên công an cau mày: "Chúng tôi nhận được tố cáo và làm việc theo pháp luật, bà đừng cản trở chúng tôi thi hành công vụ!" Tô Bối cũng an ủi bà: "Mẹ, mẹ đừng lo, con có làm gì đâu, con tin đồng chí công an sẽ không vu oan cho con." Cô ra hiệu cho Phan Tú Vân: "Mẹ yên tâm, con sẽ về nhanh thôi, mẹ và cha cứ yên tâm ở nhà chờ con, được không?" Phan Tú Vân hiểu được ánh mắt của con gái, cũng biết lúc này không thể nói gì, cũng không thể ngăn cản. Bà khóc nấc lên rồi buông tay, thấy họ lại đi về phía trước, bà không nhịn được lại chạy lên: "Đồng chí công an, tôi là mẹ nó, tôi có thể đi cùng không?" "Không được." Viên công an thẳng thừng từ chối. Tô Bối lại an ủi Phan Tú Vân vài câu rồi mới đi theo công an rời khỏi đại đội Bình An. Đến đồn công an, Tô Bối bị đưa vào một căn phòng. Hai viên công an ngồi đối diện bàn, tiến hành thẩm vấn cô. Đầu tiên là hỏi những vấn đề cơ bản như tên tuổi, sau đó mới vào thẳng vấn đề chính. "Tô Bối, có người tố cáo cô đầu cơ trục lợi, có chuyện này không?" Tô Bối đáp: "Không có." "Nghe nói nhà cô gần đây ăn mặc chi tiêu đều tăng lên, tiền này từ đâu mà có?" Tô Bối cau mày: "Ai nói nhà tôi ăn mặc chi tiêu tăng lên? Có bằng chứng không?" "Bây giờ đang lúc giáp hạt, nghe nói nhà cô có không ít gạo và bột mì." Tô Bối có chút không vui, ý của họ là nhà cô nghèo thì không được ăn lương thực tinh sao? Nhưng đây là đồn công an, cô chắc chắn không thể tùy tiện đôi co, chỉ có thể giải thích: "Đó đều là tiền do chính tôi kiếm được để mua." Hai viên công an nhìn nhau, cảm thấy sắp hỏi ra được rồi. "Cô nói kiếm tiền? Làm gì mà kiếm được?" Tô Bối đáp: "Trước đây tôi có gửi hai bài viết cho tòa soạn báo, nhận được hai khoản nhuận bút, người trong đại đội đều biết." Chuyện này thì công an không biết. Công an lại hỏi bao nhiêu tiền, Tô Bối biết chuyện này không thể nói dối, đành nói: "Nhuận bút không nhiều, nhưng tôi còn có công việc chính đáng. Tôi là cán bộ của xưởng dệt huyện, không tin các đồng chí có thể gọi điện đến xưởng dệt hỏi chủ nhiệm Triệu." Hai người nhìn nhau, một người trong số đó đi ra ngoài. Trong lòng Tô Bối thấp thỏm, ngồi trên ghế cúi đầu, thầm cầu nguyện đừng xảy ra sai sót gì. Vốn dĩ cô đã nghĩ sớm tạo ra doanh thu cho đại đội, chuyện nhà cô có thể được giải quyết ổn thỏa, không ngờ sự việc lại đến đột ngột như vậy, làm đảo lộn hết kế hoạch của cô. Bên kia.