Chương 171: Ai làm tao không vui, tao liều mạng với người đó!
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:40:42
Tô Quế Lan quả thật không vừa mắt, nhưng với tình hình của cô ta thì khó mà tìm được người tốt, chỉ có thể căng mặt không nói gì.
Bà cụ Tô thì khá hài lòng với chàng trai này, trông có vẻ dễ bắt nạt, con gái bà ta gả qua đó chắc chắn sẽ nắm quyền trong nhà.
Ngay khi bà cụ Tô đang nghĩ có nên quyết định chuyện này hay không, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng cãi vã ồn ào, một đám người hùng hổ xông vào nhà.
Nhìn thấy người đến, trong lòng Tô Bối thầm "ồ" một tiếng, lần này to chuyện rồi, e là sắp có kịch hay.
Người đến không ai khác chính là nhà họ Vương, nhà của vị hôn phu của Tô Quế Lan.
Nhà họ Vương nghe tin nhà họ Tô tìm đối tượng xem mắt mới cho Tô Quế Lan thì lập tức nổi giận. Con trai họ bị Tô Lão Tứ liên lụy, đi cải tạo lao động, vậy mà bà cụ Tô lại định mặc kệ con trai họ, gả con gái cho người khác.
Làm gì có chuyện tốt như vậy!
Tuy nhà họ Vương cũng không thích Tô Quế Lan, nhưng họ không thể để người khác cưỡi lên đầu lên cổ mình.
Người nhà cũ của nhà họ Tô vừa thấy người nhà họ Vương đến cũng giật mình: "Sao các người lại đến đây?"
Cha Vương Chí Cương lạnh mặt, trừng mắt nhìn mọi người trong nhà: "Nhà họ Tô các người giải thích cho tôi xem đây là tình huống gì?"
"Có gì mà phải giải thích?" Bà cụ Tô nhướng mắt: "Con gái tôi năm nay đã mười bảy tuổi, sang năm là mười tám rồi, cũng đến lúc tìm nhà chồng rồi. Con trai ông còn không biết bao giờ mới ra, vả lại dù có ra thì cũng là người từng ngồi tù, con gái tôi sao có thể gả cho người từng ngồi tù được."
Bà ta nói năng rất hùng hồn, khiến người nhà họ Vương tức đến sôi máu.
Mẹ Vương Chí Cương chỉ vào bà cụ Tô chửi ầm lên: "Đồ già mặt dày không biết xấu hổ, con trai tao vào đó là vì cái gì? Chẳng phải là vì Lão Tứ nhà mày sao? Chúng tao chưa tìm chúng mày tính sổ là may rồi, chúng mày còn dám vênh váo à! Tao nói cho mày biết, con gái mày đời này phải gả cho con trai tao, mày cho nó xem mắt với ai tao cũng sẽ phá cho bằng được."
Tuy Tô Quế Lan không ưng ý đối tượng xem mắt hôm nay, nhưng nghe những lời này vẫn giận sôi người.
Dựa vào đâu chứ?
Dựa vào đâu mà bắt cô ta phải gả cho một gã tù cải tạo như Vương Chí Cương!
Dù là anh Tư liên lụy đến gã, nhưng thì có can hệ gì tới cô ta?
Tại sao cô ta phải trả giá cho anh Tư của mình?
"Tôi không gả cho con trai các người đâu, các người chết tâm đi!"
"Mày nói lại lần nữa xem!"
Mẹ Vương Chí Cương trừng mắt nhìn Tô Quế Lan: "Mày tưởng nhà họ Vương chúng tao ham hố mày lắm à? Cũng không tự soi gương xem hồi đầu ai là người mặt dày mày dạn bám lấy nhà họ Vương chúng tao! Tao nói cho chúng mày biết, nếu mày dám không đợi con trai tao thì cứ hỏi con dao trên tay tao có đồng ý hay không!"
Vừa dứt lời mụ ta liền giơ tay lên, trên tay quả nhiên lăm lăm một con dao phay.
Tô Quế Lan hét lên kinh hãi, vội lùi lại hai bước trốn ra sau lưng bà cụ Tô, tim như muốn nhảy vọt lên tận cổ họng.
"Bà... Bà còn dám cầm dao?"
"Cầm dao thì sao? Con trai tao cũng đã vào trong đó rồi, tao còn sợ gì nữa? Ai làm tao không vui, tao liều mạng với người đó!"
Người nhà họ Tô đều sợ mất mật, người nhà họ Vương này bị làm sao vậy? Điên cả rồi sao?
Tô Lão Đại lên tiếng: "Bà cất dao đi, có gì từ từ nói."
Mẹ Vương Chí Cương hét lên: "Tao cũng muốn nói chuyện tử tế với chúng mày, nhưng tao thấy không cầm dao thì chúng mày cũng chẳng chịu nói chuyện tử tế."
Cả nhà họ Tô đều nghẹn họng trân trối.
Còn gia đình đến xem mắt thì đã sớm bị dọa cho ngớ cả người.
Đối tượng xem mắt của Tô Quế Lan sợ đến run cầm cập, mẹ anh ta mặt mày cũng cắt không còn giọt máu.