"Được, đều là lỗi của em được chưa! Em đi, hai người cứ ở đây đi!"
Cô ấy đứng dậy bỏ đi, mặc kệ tiếng gọi của Chung Tử Diệp.
Phương Hữu Lan đi rồi, Phạm Tiểu Yến cúi đầu: "Xin lỗi anh Tử Diệp, đều là lỗi của em, hại hai người cãi nhau."
Chung Tử Diệp không nói gì, bây giờ anh ta cũng đang rất tức giận, không muốn nói chuyện.
Phạm Tiểu Yến thấy vậy liền bĩu môi: "Anh Tử Diệp, anh đừng giận, chị Hữu Lan chỉ là hiểu lầm thôi, anh đi đi, anh đuổi theo chị Hữu Lan đi, những việc này em làm thay anh."
Chung Tử Diệp tuy cũng muốn đuổi theo Phương Hữu Lan, nhưng làm sao anh ta nỡ lòng để lại những công việc này cho một mình Phạm Tiểu Yến.
Cuối cùng anh ta chỉ có thể bực bội nói: "Không cần quan tâm đến em ấy!"
Hai người ngồi đối mặt làm việc, Chung Tử Diệp đang chìm trong cơn tức giận mà không thấy khóe miệng Phạm Tiểu Yến cong lên một nụ cười đắc ý.
Về đến nhà, Tô Bối chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, cô đun một nồi nước, cả nhà cùng nhau ngâm chân.
Bôi một ít dầu con sò lên đôi tay thô ráp vì gió, Tô Bối nhăn nhó: "Đau chết đi được!"
Hôm nay Chu Ý Hành đã làm rất nhiều việc, có thể nói hai phần ba là do anh làm.
Tô Bối nghĩ đến khuôn mặt khô ráp và đôi tay nứt nẻ vì gió của Chu Ý Hành, cô lục trong tủ ra một hộp dầu con sò mới.
"Mẹ, con ra ngoài một lát."
Lê bước chân mệt mỏi, Tô Bối đi đến điểm thanh niên trí thức.
Vừa đến điểm thanh niên trí thức, Tô Bối đã nghe thấy tiếng cãi vã trong bếp, ghé tai nghe thử, hình như là của Phương Hữu Lan và Chung Tử Diệp.
Hai người này cãi nhau à?
Ngọn lửa hóng hớt trong lòng Tô Bối bùng lên, ánh mắt len lén nhìn vào trong bếp.
Nhưng nghĩ đến mục đích mình đến đây hôm nay, cô gõ cửa phòng Chu Ý Hành.
Cửa nhanh chóng được mở ra, Chu Ý Hành mặc áo ba lỗ, tóc ướt sũng, rõ ràng là vừa mới gội đầu xong.
"Cô đến đây làm gì, có việc gì sao?"
Tô Bối đưa hộp dầu con sò trong tay cho anh: "Cái này cho anh, hôm nay cảm ơn anh nhiều, tôi thấy tay anh nứt nẻ hết rồi, bôi vào sẽ dễ chịu hơn nhiều."
Chu Ý Hành nhìn hộp dầu con sò trong tay cô, rồi lại nhìn cô, đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn nhé."
Tô Bối cười: "Khách sáo làm gì, không đáng tiền."
Bên kia tiếng cãi vã vẫn tiếp tục, Tô Bối ghé sát vào người Chu Ý Hành, liếc nhìn sang bên cạnh rồi nhỏ giọng hỏi: "Bên đó sao vậy?"
Chu Ý Hành thấy dáng vẻ hóng hớt của cô thì có chút cạn lời, đưa tay búng một cái vào trán cô.
"Đừng có hóng hớt!"
Tô Bối kêu "hự" một tiếng, ôm đầu lườm anh. Chu Ý Hành ho một tiếng: "Cô đợi một chút."
Anh quay người vào nhà, nhanh chóng lấy ra một quyển sổ, đưa cho Tô Bối: "Rảnh rỗi thì học nhiều vào!"
Lần trước họ đã nói về việc khôi phục kỳ thi đại học, Chu Ý Hành đã sớm bắt đầu tổng hợp tài liệu.
Tô Bối tặng anh dầu con sò, anh cũng không thể nhận không đồ của con gái nhà người ta, biết cô cũng muốn tham gia kỳ thi đại học thì liền cho cô mượn tài liệu xem.
"Đây là một số tài liệu ôn tập tôi đã tổng hợp, cô xem đi, có gì không hiểu thì đến hỏi tôi."
Tô Bối ngẩn người một lúc, tuy cô đã có tài liệu rồi nhưng vẫn nhận lấy: "Cảm ơn, tôi xem xong sẽ trả lại cho anh."
Mang đồ về nhà, Tô Bối mở quyển sổ ra, chữ của Chu Ý Hành rất đẹp, mạnh mẽ, sắc bén.
Người ta thường nói nét chữ nết người, nét chữ này hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài vô hại thường ngày của anh, ngược lại lại rất hợp với con người thật sau lưng của anh.
Tô Bối nhếch mép, tiếp tục xem.
Chu Ý Hành quả thật là một người rất có tài, tài liệu anh tổng hợp có rất nhiều chỗ trùng lặp với tài liệu cô đang xem.
Hơn nữa mỗi bước đều được viết rất rõ ràng, còn có cả chú thích.
Rõ ràng là đã rất dụng tâm.