Phan Tú Vân đột nhiên như nghe thấy tiếng gì đó, bà vẫy tay với mọi người: "Hình như có tiếng gì đó."
Ánh mắt Ngô Tiểu Vân lóe lên, giọng nói càng lớn hơn: "Làm gì có tiếng gì? Chị cả, chị chắc chắn nghe nhầm rồi."
Nhưng tiếng động bên kia quá lớn, lời này không được ai đồng tình.
"Không phải, có tiếng động thật."
"Tôi cũng nghe thấy."
Mấy người vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, Ngô Tiểu Vân thấy không cản được nữa, đành phải đi theo sau.
Kết quả là mụ ta nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của cháu trai mình.
Sắc mặt mụ ta thay đổi, vội chạy đến cửa phòng họ.
"Rầm rầm rầm!"
"Mau mở cửa!"
Bên ngoài truyền đến tiếng gọi lo lắng, Tô Bối sải bước đến cửa mở ra.
Một đám người ồ ạt tràn vào.
Ngô Tiểu Vân và thím Ngô nhìn thấy Ngô Chí Dân nằm trên đất, rú lên một tiếng lao tới, một trái một phải đỡ gã dậy.
"Chí Dân, Chí Dân, cháu sao vậy?"
"Tô Bối, cháu đã làm gì!"
Ngô Tiểu Vân tức giận trừng mắt nhìn Tô Bối, trong mắt bùng lên lửa giận.
Mụ ta còn chưa hỏi đã lên tiếng trách mắng, mặt Tô Bối cũng sa sầm lại.
"Sao mợ không hỏi xem gã đã làm gì?"
Nghĩ đến những lời tên nhóc này vừa nói, Tô Bối liền nhìn về phía Ngô Tiểu Vân: "Mợ Hai, là mợ bảo gã đến đây?"
"Nói bậy bạ gì đó?"
Ánh mắt Ngô Tiểu Vân né tránh.
"Là mợ bảo với gã cháu ở phòng này, bảo gã qua đây, gạo nấu thành cơm?"
"Cháu đừng có nói bậy, mợ không có."
Ngô Tiểu Vân ra sức phủ nhận, nhưng ánh mắt rõ ràng là chột dạ, mọi người trong phòng đều nhận ra.
Sắc mặt Phan Tú Vân lập tức trở nên khó coi.
Bà ôm Tô Bối vào lòng, ánh mắt nhìn Ngô Tiểu Vân đầy căm hận: "Ngô Tiểu Vân, cô thất đức quá rồi! Tiểu Bối nói gì cũng là cháu gái của cô, sao cô có thể làm ra chuyện như vậy!"
Bà cụ Phan cũng tức đến nỗi không chịu được: "Ngô Tiểu Vân, may mà Tiểu Bối không sao, nếu nó có chuyện gì tôi sẽ không tha cho cô đâu!"
Ngô Tiểu Vân bị mọi người chỉ trích, lập tức không vui.
"Dựa vào đâu mà nó nói gì cũng đúng chứ, tôi còn nói là tôi không làm mà!"
Tô Bối nhìn Ngô Chí Dân dưới chân: "Anh tự nói đi, nếu không tôi sẽ báo công an, đừng có lấy danh dự ra dọa tôi, tôi không sợ."
Trán Ngô Chí Dân toát đầy mồ hôi lạnh, lúc này đã đỡ hơn một chút, nghe vậy chỉ đành thừa nhận.
"Là dì Hai nói chỉ cần gạo nấu thành cơm, Tô Bối sẽ thành giày rách, không gả cho tôi thì cả đời này cũng không có ngày nào tốt đẹp!"
"Ngô Tiểu Vân!"
Một giọng nói tức giận vang lên.
Ngô Tiểu Vân run người, quay đầu lại thấy cậu Hai Phan đang đứng ở cửa.
"Hồng... Hồng Binh."
Anh ấy từ ngoài bước vào, ánh mắt trừng trừng nhìn Ngô Tiểu Vân.
"Lời này là cô nói?"
Trong lòng Ngô Tiểu Vân run lên: "Hồng Binh, anh còn không biết tôi..."
"Tôi hỏi có phải cô làm không?"
Ngày thường cậu Hai Phan đối với Ngô Tiểu Vân rất tốt, cái gì cũng chiều theo ý mụ ta, chưa bao giờ hung dữ với mụ ta như vậy, Ngô Tiểu Vân lập tức cũng nổi giận.
"Phan Hồng Binh, anh trừng mắt với tôi làm gì? Nó là một con nhóc ranh ở ngoài chạy lung tung, việc người khác không làm được thì nó lại làm được, ai biết nó đã làm những gì? Biết đâu đã làm chuyện mất mặt gì rồi, có khi không còn là gái tân nữa, Chí Dân nhà tôi..."
"Bốp!"
Cậu Hai Phan tát mạnh một cái vào mặt Ngô Tiểu Vân.
Anh ấy trợn tròn hai mắt như chuông đồng, nghiến răng nghiến lợi: "Ngô Tiểu Vân, cô đúng là đồ súc sinh!"
Ngô Tiểu Vân ngây người nhìn anh ấy, tay ôm má bỏng rát, một lúc lâu sau, mụ ta rú lên khóc.
"Phan Hồng Binh, anh dám đánh tôi? Tôi sinh con đẻ cái cho anh mà anh lại đánh tôi? Ly hôn, tôi muốn ly hôn!"
Mụ ta vừa khóc lóc vừa bắt đầu thu dọn đồ đạc, lôi hết quần áo ra nhét vào một cái túi lớn.
Ngày thường mụ ta làm loạn như vậy, người nhà họ Phan đã sớm đến khuyên can, nhưng lần này, không ai dỗ dành mụ ta cả.