Tô Bối đưa tay ôm bà: "Được rồi mẹ, nghỉ lễ con sẽ về."
"Ừm ừm."
Phan Tú Vân liên tục gật đầu, không để Tô Bối nhìn thấy mình rơi nước mắt.
Trong lòng Tô Bối chua xót, giả vờ không nhìn thấy, lặng lẽ ghé vào tai Phan Tú Vân: "Mẹ, con đi rồi hai người cũng đừng quên thỉnh thoảng qua bên đó xem sao nhé, đến lúc đó viết thư cho con."
"Ừ, mẹ biết rồi."
Phan Tú Vân hết lời đồng ý.
Tàu vào ga, dừng lại trước mặt mấy người, Tô Kiến Nghiệp vác hành lý chen lên tàu.
Ông đưa hành lý lên tàu rồi lại khó khăn chen xuống. Vì là mùa đông, cửa sổ xe phủ một lớp băng dày, Tô Bối cố gắng lau đi lớp sương giá trên đó mới miễn cưỡng nhìn thấy bóng dáng của cha mẹ.
Tàu bắt đầu lăn bánh, từ từ tiến về phía trước. Tô Bối nhìn qua cửa sổ xe, thấy những giọt nước mắt rơi trên má mẹ, thấy bà chạy theo xe cả chục mét rồi cuối cùng dừng lại, khóc ngã vào lòng cha.
Nước mắt Tô Bối cũng rơi xuống.
Lớn ngần này rồi, cô chưa bao giờ phải xa cha mẹ lâu như vậy, trong khoảnh khắc, trái tim cô tràn ngập nỗi buồn.
Tàu nhanh chóng đi xa, qua cửa sổ không còn nhìn thấy bóng dáng cha mẹ nữa, Tô Bối lặng lẽ trở về giường của mình.
Cô mua vé giường nằm, lại còn là giường dưới, đến chỗ ngồi xuống, Tô Bối để ý thấy ở đây toàn là người trẻ tuổi.
Đối diện cô là hai cô gái, cả hai đều ăn mặc giống nhau, tết hai bím tóc nhỏ bên tai, mặc áo khoác quân đội, bên ngoài còn quàng khăn đỏ.
Nhìn thấy cô, một trong hai cô gái liếc mắt: "Cậu cũng là sinh viên à?"
Tô Bối không thích thái độ của cô ta lắm, nên chỉ khẽ ừ một tiếng.
Cô gái nhíu mày: "Bạn mình ở giường trên, cậu ấy sợ độ cao, cậu đổi cho cậu ấy đi?"
Tô Bối không sợ độ cao, nhưng cô gái kia nói là bàn bạc, mà vẻ mặt lại cứ như thể đó là điều hiển nhiên là Tô Bối lắc đầu từ chối.
"Mình cũng sợ độ cao."
Giường dưới không dễ mua, cô cũng phải tốn công mới có được, tất nhiên không thể dễ dàng nhường cho người khác.
Nghe vậy, cô gái kia có chút tức giận, cô ta cảm thấy Tô Bối cố tình chống đối mình, cô ta hừ một tiếng: "Không phải chỉ là một cái giường dưới thôi sao, keo kiệt. Lan Tử, cậu ngủ chỗ của mình này."
Nói rồi, cô ta trèo lên giường trên, nhường chỗ cho cô gái kia.
Tô Bối không quan tâm đến chuyện này, cô ta muốn nhường thì nhường, dù sao cũng chỉ là khách qua đường.
Chợp mắt một lúc, tàu đến thành phố, lại một tốp người nữa chen lên tàu.
Tô Bối lướt mắt qua những người này, đột nhiên, cô nhìn thấy một bóng dáng quen quen trong đám đông.
Cô nghĩ một lúc, rồi mắt sáng lên.
"Tiểu Tư!"
Đây không phải là cô bé mà cô đã gặp khi đi Bắc Kinh năm nào sao, tên là gì Tư nhỉ, cô hơi quên rồi.
Diêu Tư xách hành lý, khó khăn tìm chỗ của mình, đột nhiên cô ấy nghe có người gọi Tiểu Tư, nhìn theo hướng giọng nói, mắt cô ấy hơi sáng lên.
Tuy hai người chỉ mới gặp nhau một lần, nhưng cô ấy đã nhận ra Tô Bối ngay lập tức.
"Tiểu Bối!"
Cô ấy xách hành lý chen đến bên cạnh Tô Bối, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: "Thật trùng hợp, em cũng đi Bắc Kinh à?"
Tô Bối vui vẻ gật đầu: "Đúng vậy, thật trùng hợp, không ngờ có thể gặp chị ở đây. Giường của chị số mấy?"
"Số 13."
"Số 13 à, ngay bên cạnh thôi, chị cất đồ xong thì qua đây ngồi chơi nhé!"
"Được."
Diêu Tư vui vẻ đồng ý, kéo hành lý sang toa bên cạnh, tàu chạy chưa được bao lâu, cô ấy đã chạy qua.
"Tiểu Bối, lâu rồi không gặp, em lại đi Bắc Kinh công tác à?"
"Không phải, em đi học, còn chị?"
"Trùng hợp quá, chị cũng vậy."
Hai người vui vẻ bàn luận về chuyện đi học, cô gái ở giường trên đối diện, người đã bị Tô Bối từ chối lúc trước, khịt mũi một tiếng: "Không phải chỉ là đi học đại học thôi sao, có gì mà vui mừng thế!"