Mặt Lưu Ngọc Nam càng đỏ hơn, nhất thời không nói nên lời.
Cô ta cũng không biết nữa, cô ta không có tiền, nhà cũng không biết khi nào mới gửi tiền cho cô ta, hoặc có gửi tiền cho cô ta không.
Thấy cô ta như vậy, mấy người Giang Viện, Trương Tinh đều sa sầm mặt.
Vậy là muốn tay không bắt giặc?
Tiền của họ đâu phải từ trên trời rơi xuống, cô ta làm vậy không phải là lừa người sao?
Mấy người nhìn nhau, không ai nói gì.
Nước mắt Lưu Ngọc Nam rơi xuống.
Cô ta cũng biết mình làm vậy không tốt, nhưng cô ta có thể làm gì được, cô ta không có tiền!
Tô Bối cảm thấy e rằng vẫn phải do mình làm người xấu rồi.
"Lưu Ngọc Nam, 200 đồng không phải là số tiền nhỏ, tôi nghĩ cậu không nợ họ nhiều đến thế đâu? Bây giờ hôn nhân tự do, nếu cậu không muốn cưới, không ai có thể ép buộc cậu được."
Lưu Ngọc Nam sững người: "Nhưng..."
"Thay vì trông chờ vào việc vay tiền để giải quyết chuyện này, tôi thấy cậu chi bằng báo công an, để công an giúp cậu."
Có công an can thiệp, Lưu Ngọc Nam chắc chắn cũng phải trả tiền, nhưng tuyệt đối sẽ không trả nhiều như vậy.
Mặt Lưu Ngọc Nam trắng bệch: "Không được, không được báo công an."
"Vậy cậu vẫn nên tìm hiệu trưởng đi!"
"Không được, trường sẽ đuổi học tôi."
"Sẽ không đâu, bây giờ hôn nhân tự do, trường sẽ không vì chuyện này mà đuổi học cậu đâu."
Nhưng Lưu Ngọc Nam vẫn lắc đầu quầy quậy.
"Không được, tôi không thể làm vậy, xin các cậu đấy, giúp tôi đi!"
Cô ta nhìn Giang Viện, trong mắt ánh lên vẻ cầu xin: "Giang Viện, nhà cậu điều kiện tốt như vậy, lại không thiếu chút tiền này, cậu cho tôi vay đi, tôi đảm bảo sẽ trả lại cho cậu."
"Cậu lấy gì đảm bảo?"
Giang Viện không hề nể mặt cô ta.
"Tiểu Bối đã cho cậu ý kiến, nhưng cậu chỉ nghĩ đến việc nhờ người khác giúp. Hơn nữa cậu nói vay tiền nhưng lại không hề nhắc đến việc trả thế nào, khi nào trả, cậu đây không phải là coi chúng tôi là kẻ ngốc sao?"
Lưu Ngọc Nam bị nói đến mức khóc nức nở, vừa xấu hổ vừa tức giận.
"Nói nhiều như vậy, các người chẳng qua là coi thường tôi, tôi không vay các người nữa là được chứ gì!"
Cô ta tức giận bỏ chạy ra ngoài, đóng sầm cửa một cái rung trời.
Mấy người trong phòng sắc mặt đều có chút không tốt.
"Chuyện này... Chúng ta có quá đáng quá không?"
Khuôn mặt ngây thơ của Chu Tề có chút lo lắng.
Trương Tinh chẳng bận tâm: "Tiểu Chu Tề, cậu nghĩ vậy là không đúng rồi. Xảy ra chuyện như vậy có phải do chúng ta gây ra đâu? Cô ta không có tiền thì trách chúng ta sao? Nói trắng ra, chúng ta với cô ta chẳng có quan hệ gì, giúp là tình nghĩa, không giúp cũng chẳng sai."
"Nói đúng đấy."
Diêu Tư lần đầu tiên tán thành lời của Trương Tinh.
"Hơn nữa cậu không nhận ra sao? Cô ta hoàn toàn chẳng hề nghĩ cách tự giải quyết, chỉ nhắm vào mấy người chúng ta thôi!"
Giang Viện nói: "Lúc nãy mình thấy ánh mắt cô ta khi ra ngoài rất căm hận, rõ ràng là đã hận chúng ta rồi."
"Hận thì cứ hận. Người khác không giúp mà đã ghi hận, vậy thì không giúp cô ta là đúng rồi."
Mấy người bọn họ trò chuyện, trong lòng những người vốn cảm thấy không thoải mái cũng dần dần nguôi ngoai.
Lúc Lưu Ngọc Nam quay về thì trời đã tối. Cô ta vào phòng, chẳng nhìn ai, đi thẳng về giường của mình.
Mấy người trong phòng cũng không chủ động bắt chuyện, nhưng vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn cô ta một cái.
Giang Viện đang ngồi bên bàn nghe tiếng Anh, vừa học vừa đọc theo. Lưu Ngọc Nam ngước mắt liếc cô ấy một cái, thấy cô ấy nhìn sang liền quay người vào trong.
Giang Viện dĩ nhiên không để tâm, trước nay cô ấy vốn chẳng quan tâm đến ánh mắt của người khác.
Một đêm bình yên vô sự. Sáng sớm hôm sau, Lưu Ngọc Nam đã dậy từ rất sớm, là người đầu tiên rời khỏi ký túc xá.
Cô ta bây giờ đang gặp rắc rối, đi trước là chuyện rất bình thường nên mọi người cũng chẳng để ý, ai nấy đều đeo cặp sách đi học.