Mọi người xúm lại kéo bà cụ Tô ra. Thấy công an sắp đưa Tô Lão Tứ đi, bà cụ Tô vùng vẫy dữ dội, gào lên rằng mình muốn chết.
Sức lực bà ta rất lớn, khiến mấy người đang lôi kéo nhất thời không giữ nổi. Chỉ nghe "rầm" một tiếng, bà ta đã đâm đầu vào bức tường đối diện.
Cả người ngửa ra sau, ngã vật xuống đất.
Mọi người: "..."
Người nhà họ Tô vội vàng xúm lại đỡ bà ta dậy, rồi hô hoán người đi gọi bác sĩ.
Cuối cùng, Tô Lão Tứ vẫn bị công an đưa đi.
Sự việc nhanh chóng được làm sáng tỏ. Chuyện này do Tô Lão Tứ xúi giục, còn người nhà họ Vương và gã côn đồ của Công xã Hướng Dương thực hiện. Cả ba người đều bị đưa đi cải tạo lao động.
Sự việc đến đây coi như kết thúc.
Hiện giờ sự việc đã được giải quyết, nhà xưởng cũng đi vào quỹ đạo, Phan Tú Vân liền đề nghị về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Nói ra, bà đã ba năm không về nhà mẹ đẻ, bây giờ cuộc sống đã khá hơn, cũng nên qua đó xem sao.
Tô Bối đương nhiên không có ý kiến: "Được ạ. Hôm nay mẹ cứ sắp xếp công việc ở xưởng đi. Con có chút việc, ngày mai chúng ta sẽ sang nhà bà ngoại."
Hôm nay Tô Bối phải đi tới hợp tác xã của các Công xã, cần giải quyết xong việc trước rồi mới có thể làm chuyện khác.
Sáng sớm, Tô Bối ăn sáng xong liền đi tới Công xã.
Điểm đến đầu tiên là nhà dì Hai.
Nhà họ Trần lúc này đang ăn sáng, thấy cô đến liền vội vàng đón vào nhà.
"Tiểu Bối sao lại đến đây? Ăn cơm chưa cháu?"
"Cháu ăn rồi ạ."
Tô Bối xua tay từ chối lời dì Hai bảo cô ăn thêm, rồi lấy hoa quả mang cho họ từ trong cặp sách ra.
Đây là những thứ cô mua ở huyện hai ngày trước, hoa quả ở đây khó mua, tiện thể mang cho họ nếm thử.
Thấy hoa quả, dì Hai Phan kinh ngạc thốt lên: "Ôi chao, táo này vừa to vừa đỏ, thật là hiếm có."
Tô Bối cười nói: "Đúng vậy ạ, cháu cũng thấy hoa quả này ngon nên mới mua một ít. Còn có cả nho nữa, lần sau mua được cháu sẽ mang sang cho dì."
Dì Hai Phan vội vàng từ chối: "Đừng, các cháu cứ giữ lại mà ăn."
Loại hoa quả này ngay cả hợp tác xã cũng không có nhiều, chắc chắn kiếm được cũng chẳng dễ dàng gì. Hơn nữa dì ấy cũng lo lắng Tô Bối xảy ra chuyện.
Trần Giải Phóng nhìn hoa quả có chút động lòng: "Tiểu Bối, cháu vẫn còn mua được thứ này à, không có vấn đề gì chứ?"
Tô Bối hiểu ý dượng ấy, lắc đầu nói: "Dượng Hai, cháu mua ở huyện hôm qua đấy ạ. Gần đây tình hình căng thẳng, dượng đừng hành động thiếu suy nghĩ nhé."
Trần Giải Phóng đành phải từ bỏ ý định đó.
Mấy ngày nay dượng ấy đều ở nhà, cũng chẳng có thu nhập gì. Tuy tiền trong tay vẫn đủ tiêu, nhưng cũng không thể cứ ngồi không mãi.
Dượng ấy cũng đã thử đi tìm việc, nhưng các nhà máy đều không tuyển người, nên trong lòng cũng có chút lo lắng.
Tô Bối nói: "Dượng Hai, đại đội của chúng cháu gần đây có xây một cái xưởng. Lát nữa cháu muốn đi một vòng các Công xã nên muốn mượn xe đạp của dượng."
Việc này đương nhiên không thành vấn đề, Trần Giải Phóng lập tức đồng ý.
Nhưng dượng ấy rất ngạc nhiên về chuyện đại đội của cô mở xưởng: "Đại đội các cháu xây xưởng gì vậy?"
"Làm túi ạ."
Tô Bối bảo họ xem chiếc túi mình đang đeo. Trần Giải Phóng vừa nhìn liền kêu lên một tiếng "ôi chao": "Túi này đẹp thật, đại đội các cháu giỏi thật đấy!"
Lại có thể làm ra được chiếc túi như thế này.
Tô Bối cười hì hì: "Ngoài cái này ra còn có loại mà chúng ta bán trước đây nữa ạ."
Trần Giải Phóng ngẩn ra, dượng ấy nhìn Tô Bối, cười nói: "Chuyện này có liên quan đến cháu đúng không?"
"Vâng ạ."
Tô Bối kể lại chuyện cô thuyết phục bí thư mở xưởng, còn nhắc đến việc cô nói Trần Giải Phóng có quan hệ ở xưởng dệt. Trần Giải Phóng bật cười: "Tiểu Bối, cháu còn dám dùng chuyện này để lừa người ta, không sợ bị vạch trần à?"