Cả nhà nói cười vui vẻ làm một bàn thức ăn, vừa ăn vừa trò chuyện.
Thời gian sum họp luôn ngắn ngủi, thấy trời đã không còn sớm, hai gia đình chuẩn bị về.
Gia đình họ Phan tiễn họ ra cổng lớn, nhìn họ đi xa.
Đi được một đoạn, Tô Bối quay đầu lại, mấy người vẫn đứng đó, thấy cô quay đầu liền vẫy tay với họ.
Ánh mắt Tô Bối dừng lại trên người cậu Hai Phan. Anh ấy đứng đó, bóng dáng trông đặc biệt cô đơn.
Tết trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến mùng sáu.
Xưởng chính thức hoạt động trở lại.
Các thanh niên trí thức cũng đã quay lại, chính thức bắt đầu công việc.
Hiện giờ xưởng hoạt động tốt, sau khi ban lãnh đạo đại đội thảo luận quyết định, tuyển thêm vài nhân viên chào hàng.
Phương Hữu Lan và Chu Minh Tịnh đều được tuyển vào.
Hai người đều là người cẩn thận, Tô Bối giảng cho họ một chút kinh nghiệm của mình, sau đó để hai cô ấy tự đi tìm thị trường tiêu thụ.
Xưởng của họ trước đây vẫn luôn cung cấp đơn hàng cho nước ngoài, hiện giờ số lượng sản xuất tăng lên, cũng không thể chỉ trông chờ vào đây.
Phải tìm một số thị trường tiêu thụ khác.
Cuối cùng cũng không cần chỉ trông chờ vào một mình cô nữa, Tô Bối thả lỏng. Cô có thể dành nhiều thời gian hơn để trau dồi bản thân.
Nhưng tưởng tượng thì luôn tốt đẹp. Hôm nay Tô Bối vừa đến xưởng đã thấy Phan Xuân Mai với vẻ mặt đầy tâm sự.
Tô Bối đi đến bên cạnh cô bé: "Xuân Mai."
Phan Xuân Mai ngẩng đầu, thấy là cô liền nặn ra một nụ cười: "Chị Tiểu Bối, có chuyện gì ạ?"
Tô Bối hỏi: "Thấy em có vẻ không có tinh thần, sao vậy?"
Phan Xuân Mai mím môi, thở dài: "Còn không phải là chuyện của cái người đó."
Cô bé bây giờ không muốn gọi Ngô Tiểu Vân là mợ Hai nữa, nghĩ đến những việc mụ ta làm là lại tức.
Tô Bối lập tức hiểu người mà cô bé nói là ai.
Cô nhìn xung quanh, nhỏ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
Phan Xuân Mai cũng nhìn xung quanh, đứng dậy kéo tay cô: "Đi, chúng ta qua chỗ khác nói chuyện."
"Được."
Hai người đến văn phòng, lúc này Phan Xuân Mai mới tức giận nói: "Hôm qua cậu Hai lại đi đón người, người ta không chịu về, nói là phải tìm cho Ngô Tiểu Vân một công việc, mà còn phải là công việc tốt mới chịu về, không thì ly hôn."
Càng nói Phan Xuân Mai càng tức giận:
"Nhà này đúng là quá không biết xấu hổ, bảo tìm việc còn đòi tìm việc tốt, tìm công nhân chính thức, sao mụ ta không lên trời luôn đi?"
Tô Bối cũng có chút cạn lời, trong lòng hiểu rõ ý đồ của nhà họ Ngô, cô trầm ngâm một lát: "Vậy bà và cậu Hai em nói sao?"
Phan Xuân Mai đột nhiên nhận ra ý trong những lời này, có chút ngượng ngùng: "Cái đó, chị Tiểu Bối, chị đừng giận, bà và cậu Hai không đồng ý với họ đâu."
Họ đều biết ý của nhà họ Ngô. Nhà họ Phan làm gì có khả năng sắp xếp công việc gì, hoàn toàn là nhắm vào nhà họ Tô.
Hơn nữa còn đòi làm công nhân chính thức, chẳng qua là thấy Tô Bối sắp xếp cho dượng ấy vào xưởng cơ khí.
Tô Bối cười nói: "Chị không giận, thôi, em đi làm đi!"
Sau khi Phan Xuân Mai đi, Tô Bối nhíu mày thật chặt. Nhà họ Ngô này đúng là được đằng chân lân đằng đầu!
Tô Bối không kể chuyện này cho Phan Tú Vân. Cô cảm thấy chuyện này không thể dung túng, nếu Phan Tú Vân biết lại lo lắng theo.
Đến lúc đó lỡ hai người họ thật sự vì nhà mình không quan tâm mà ly hôn, có khi bà còn thấy áy náy.
Thà không biết còn hơn.
Cô nghĩ rất hay nhưng thực tế không cho phép. Chưa đầy hai ngày, Phan Xuân Mai lại mang đến cho cô một "tin tốt".
Ngô Tiểu Vân đi xem mắt rồi!
Mà lời này vừa hay bị Phan Tú Vân ở cửa nghe thấy.
Cả người Phan Tú Vân đều sững sờ: "Xuân Mai, cháu vừa nói gì? Ngô Tiểu Vân xem mắt? Cô ta ly hôn với cậu Hai cháu rồi à?"
Phan Xuân Mai không ngờ lại bị nghe thấy, nhưng nghe thấy thì cũng nghe thấy rồi, cô bé lắc đầu.