Tô Bối gật đầu: "Được, nếu em thấy có ai bán thì sẽ báo cho anh."
Hai người đang nói chuyện thì một tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Người chưa tới mà tiếng nói của Triệu Lan Chi đã vọng vào trước.
"Tiểu Bối, chị về rồi!"
Cô ấy hăm hở bước vào, kết quả vừa ngẩng đầu lên đã bốn mắt nhìn nhau với Lưu Dương.
Cô ấy sững người một lúc, nụ cười trên mặt dần tắt, trở lại vẻ nghiêm túc.
"Tiểu Bối, em có bạn đến à? Vậy lát nữa chị quay lại."
"Lan Chi!"
Tô Bối gọi cô ấy lại, bước tới khoác tay cô ấy: "Em giới thiệu với chị một chút, đây là Lưu Dương, bạn của em, cũng là đối tác làm ăn. Lưu Dương, đây là Triệu Lan Chi, cũng giống như anh vậy."
Nghe vậy, hai người nhìn nhau, rồi cùng đưa tay ra.
"Chào em."
"Chào anh."
Triệu Lan Chi và Lưu Dương bắt tay, cả hai đều có chút hứng thú với đối phương.
Cùng là đối tác của Tô Bối, giữa hai người cũng mơ hồ nhen nhóm chút ý muốn cạnh tranh.
Nhưng khi biết hai người làm trong hai ngành khác nhau, họ lại có chút tò mò.
Rốt cuộc người kia có điểm gì hơn người mà khiến Tiểu Bối chọn làm đối tác?
Tô Bối đâu biết được suy nghĩ của hai người, cô mời cả hai vào nhà ngồi, tự nhiên hỏi Triệu Lan Chi về tình hình cửa hàng.
Triệu Lan Chi lúc này mới nhớ ra mục đích mình tới đây.
"Ha ha, cũng không có gì đâu, chị chỉ đến hỏi xem bên đó tình hình thế nào thôi, dù sao quần áo chị em mình thiết kế cũng sắp lên tivi rồi!"
"Có phải là chưa từng lên tivi bao giờ đâu."
Tô Bối cảm thấy buồn cười.
"Khác chứ."
Ánh mắt Triệu Lan Chi tràn đầy mong đợi: "Lần này là mặc trên người ngôi sao điện ảnh đó, đợi phim chiếu, chúng ta chắc chắn sẽ nổi tiếng khắp cả nước."
Tô Bối nghe vậy bèn cười: "Đến lúc đó, đại danh Triệu Lan Chi của chị cũng sẽ vang danh khắp giới cho mà xem."
Triệu Lan Chi cười hì hì, rõ ràng là rất hưởng thụ.
Nhưng rất nhanh cô ấy lại thu nụ cười về: "Tiếc là em không thể ra mặt, nếu không thì làm gì đến lượt chị, cửa hàng này là của em mà."
Lúc đầu hai người đã nói rõ, thương hiệu Y Y Bố Xá này là của Tô Bối, cô ấy tuy là pháp nhân nhưng chỉ nhận hoa hồng.
Hiện giờ tuy thương hiệu này rõ ràng đã đứng vững, mọi người đều công nhận, Triệu Lan Chi kinh doanh cửa hàng lâu như vậy, thấy rõ lợi ích đằng sau, nhưng cô ấy không có ý định chiếm làm của riêng, cô ấy có giới hạn của mình.
Tô Bối nghe vậy liền xua tay: "Chị biết mà, em không quan tâm đến mấy hư danh này."
Cô chỉ cần lợi ích thực tế, bây giờ không phải là lúc cô nên lộ diện.
Hai người nói chuyện về vấn đề này vài câu, Lưu Dương ngồi bên cạnh bắt đầu đứng ngồi không yên.
"Tiểu Bối, Y Y Bố Xá trên tivi là do em mở à? Dẫn anh đi xem với!"
Ở nhà, Lưu Dương đã xem đi xem lại quảng cáo đó không biết bao nhiêu lần, ngay cả ngoại hình của mấy người mẫu trên quảng cáo cũng nhớ rõ mồn một.
Tô Bối đáp: "Không vấn đề gì ạ!"
Thấy Lưu Dương nóng lòng, Tô Bối liền đứng dậy: "Vậy chúng ta đi ngay bây giờ."
Nói rồi, mấy người liền đi ra sân trước, chưa đến cửa thì thấy mấy người khác đi vào.
"Cô ấy, cô ấy, các cô ấy..."
Lưu Dương có chút lắp bắp, mắt trợn tròn.
"Anh còn thấy cả ngôi sao nữa!"
Ngôi sao ư?
Đám người Giang Viện vừa vào đều ngẩn người.
"Ngôi sao gì cơ?"
Mấy người nhìn về phía Tô Bối: "Tiểu Bối, đây là bạn cậu à? Anh ấy nói gì vậy?"
Tô Bối không khỏi buồn cười: "Anh ấy xem quảng cáo thấy các cậu mấy lần rồi đấy."
Thì ra là vậy, mấy người sau khi phản ứng lại thì mặt có chút đỏ.
Trước đây không phải là họ chưa từng bị nhận ra, nhưng chưa bao giờ có ai tỏ ra... Kích động như vậy.
"Chuyện này... Chúng tôi không phải ngôi sao, chỉ là quay một cái quảng cáo thôi."
Lưu Dương không hiểu lắm, trong mắt anh ấy, lên tivi thì chẳng phải là ngôi sao sao?