Chương 509: Anh ấy bận rồi, không có thời gian quan tâm đến mình

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:55:22

Diêu Tư lườm cô ấy một cái: "Anh ấy bận rồi, không có thời gian quan tâm đến mình." Ủa? Câu nói này khiến mấy người trong ký túc xá đều nhìn qua. Giang Viện nói: "Giữa hai cậu có chuyện gì xảy ra phải không?" Trước đây hai người như hình với bóng, có chút thời gian rảnh là không nỡ rời nhau, tuy công việc bận rộn là chuyện bình thường nhưng nhìn dáng vẻ này của Diêu Tư, rõ ràng là có chuyện gì khác. Diêu Tư "oa" một tiếng rồi khóc òa lên: "Mình cảm thấy dạo này anh ấy rất không ổn, anh ấy đang trốn mình." "Có phải có hiểu lầm gì không chị?" Tô Bối nói. Diêu Tư bất mãn: "Có thể có hiểu lầm gì chứ? Anh ấy thấy chị là chạy còn nhanh hơn chuột, nhất định là vì mẹ anh ấy, anh ấy muốn từ bỏ tình cảm giữa chị và anh ấy rồi." "Không thể nào... Có phải chị nghĩ nhiều rồi không? Biết đâu anh ấy thật sự chỉ bận công việc thôi, chị cũng đừng quá lo lắng, đừng tự dọa mình." Diêu Tư bật dậy. "Em đừng có kiểu được no quên lúc đói, em nghĩ ai cũng là bạn học Chu của em chắc, tình cảm của em thuận lợi nên đương nhiên không vội rồi, đứng nói chuyện không biết đau lưng!" Diêu Tư đột nhiên gây sự khiến Tô Bối sững người, cô ấy chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với cô. Tô Bối mím môi: "Em chỉ an ủi chị một chút, chị không thích nghe thì thôi." Tô Bối và Diêu Tư là những người quen nhau sớm nhất trong cả ký túc xá, tình cảm cũng luôn rất tốt, cô không muốn cãi nhau với Diêu Tư, nhưng trong lòng ít nhiều có chút không thoải mái. Tốt bụng khuyên cô ấy, cô ấy lại nói như vậy, thật là không biết điều. Bây giờ chuyện tình cảm của cô ấy không thuận lợi, Tô Bối cũng không định so đo với cô ấy, bèn quay mặt đi đọc sách của mình. Giang Viện và Trương Tinh nhìn nhau, cũng nhíu mày. Diêu Tư bây giờ sao lại gặp ai cắn nấy thế chứ, tình cảm của cô ấy không thuận lợi cũng đâu phải do họ gây ra! Cả hai đều có chút không vui. "Diêu Tư, chuyện tình cảm cậu không thuận lợi, chúng mình rất hiểu, nhưng cậu không thể tùy tiện trút giận lên người khác, Tiểu Bối chỉ có ý tốt, sao cậu có thể nói em ấy như vậy?" "Đúng đó! Cậu làm gì mà nói Tiểu Bối như thế? Tiểu Bối có chọc gì cậu đâu?" Diêu Tư bây giờ đang bực bội, nghe vậy liền nói xẵng: "Các cậu đều nói mình! Đều là mình sai, được chưa?" Cô ấy hậm hực ra khỏi ký túc xá, đóng sầm cửa bỏ đi. Để lại mấy người trong phòng ngơ ngác nhìn nhau. Chu Tề ngập ngừng nói: "Hay là mình đi dò la tình hình nhé?" Dù sao Chu Lãng cũng là anh trai cô ấy, không ai thích hợp hơn cô ấy. Nhưng chuyện tình cảm là chuyện của hai người họ, mấy người kia kiên quyết cho rằng Chu Tề vẫn không nên xen vào. Chu Tề đành thôi. Diêu Tư đi loanh quanh bên ngoài một vòng lớn, tâm trạng bình ổn lại mới trở về, vừa vào cửa, vẻ mặt cô ấy có chút ngượng ngùng. Mấy người Tô Bối đều không nhìn cô ấy, mỗi người bận việc của mình, cô ấy đứng giữa ký túc xá, lúng túng nói: "Chuyện là... Tiểu Bối, xin lỗi nhé, lúc nãy chị không cố ý gắt gỏng với em đâu." Cô ấy đã lên tiếng, Tô Bối cũng không thể làm như không nghe thấy. "Chị đỡ hơn chưa?" "Ừm, chị đỡ rồi, lúc nãy chị..." Cô ấy cúi đầu: "Làm em buồn rồi phải không?" Tô Bối lắc đầu: "Không sao, em biết chị đang buồn, em không so đo với chị đâu." "Em tốt quá Tiểu Bối!" Diêu Tư xông lên, nằm bò trên thành giường của Tô Bối, mắt long lanh nhìn cô. Chút không vui trong lòng Tô Bối liền tan biến. Diêu Tư trèo lên giường của mình: "Chị em ơi, mọi người phân tích giúp mình với, mọi người nói rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Tại sao anh ấy đột nhiên lạnh nhạt với mình như thế, có phải muốn chia tay không?" Cái này mấy người cũng không biết! Vừa rồi Tô Bối an ủi cô ấy còn bị cô ấy nổi giận, Trương Tinh và Giang Viện càng không muốn nói.