Chương 165: Thanh niên trí thức Chu, anh cưới em được không?
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:40:25
Bên Tô Bối bận rộn rèn luyện sức khỏe, còn nhà họ Chu thì gà bay chó sủa.
Cha mẹ Chu Đại Ni ngay hôm đó đã dẫn Chu Đại Ni đến nhà họ Tô xin lỗi, sau khi về nhà, mẹ cô ta đã nhờ bà mối tìm đối tượng xem mắt cho cô ta.
Chu Đại Ni dĩ nhiên không chịu, khóc lóc đòi cưới Chu Ý Hành nên bị cha cô ta tát một cái thật mạnh, nhốt ở nhà không cho ra ngoài.
Làm sao Chu Đại Ni có thể yên phận như vậy, nhân lúc cha mẹ đi làm, cô ta liền một mình lẻn ra ngoài, chạy đến trường học tìm Chu Ý Hành.
Cô ta bây giờ đã rõ Chu Ý Hành không có hứng thú với mình, nhưng cô ta vẫn muốn đánh cược một phen.
Thấy Chu Ý Hành đang ở một mình trong văn phòng, cô ta liền xông vào đóng cửa lại.
Chu Ý Hành ngẩng đầu lên thấy là Chu Đại Ni, sắc mặt có chút không vui: "Cô làm gì vậy?"
Chu Đại Ni nhìn thẳng vào anh, trong mắt ánh lên vẻ quyết tâm.
Cô ta từng bước đến gần Chu Ý Hành: "Thanh niên trí thức Chu, em thích anh, anh cưới em được không?"
"Không được."
Chu Ý Hành thẳng thừng từ chối.
Anh hoàn toàn không có hứng thú với Chu Đại Ni, hơn nữa cũng không phải đã nói một hai lần, người này vẫn cứ đeo bám như vậy khiến anh rất phiền chán.
Nước mắt Chu Đại Ni lưng tròng.
Cô ta nghiến răng, một tay giật bung cúc áo, lao tới ôm chầm lấy Chu Ý Hành.
"Thanh niên trí thức Chu, anh đừng từ chối em được không?"
Người ta thường nói con gái theo đuổi con trai cách một lớp lụa mỏng. Chu Đại Ni cảm thấy mình đã làm đến nước này, chỉ cần là một người đàn ông bình thường thì Chu Ý Hành không nên từ chối cô ta.
Nhưng cô ta vẫn quá ngây thơ.
Chu Ý Hành đẩy mạnh cô ta ra, miệng lạnh lùng buông một chữ:
"Cút!"
Chu Đại Ni bị thái độ của anh dọa sợ nhưng vẫn không lùi bước.
Hôm nay nếu không chiếm được Chu Ý Hành, về nhà cô ta sẽ phải cưới người khác.
Thấy có tiếng bước chân ngoài cửa, Chu Đại Ni liền nảy ra một ý.
Cô ta bò dậy lao về phía Chu Ý Hành, vừa la lên: "Thanh niên trí thức Chu, anh đừng như vậy."
Chu Ý Hành cảm thấy có gì đó không ổn, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một người đang đứng sững sờ ở cửa.
Chính là một giáo viên khác của đại đội, thầy Đỗ.
Mặt anh liền sầm lại.
"Cái đó cái đó..."
Thầy Đỗ không ngờ lại thấy cảnh này, nhất thời không biết nói gì, anh ấy vội quay người đi: "Tôi không thấy gì hết, tôi có việc đi trước đây."
Chu Ý Hành biết đối phương đã hiểu lầm nên gọi thầy Đỗ lại: "Thầy Đỗ, không phải như thầy thấy đâu."
Chu Đại Ni không muốn anh giải thích, liền nói xen vào: "Thầy Đỗ, em và thanh niên trí thức Chu là người yêu của nhau, hơn nữa sắp kết hôn rồi, anh ấy không phải đang giở trò lưu manh đâu."
Đây là muốn đổ tội cho anh đây mà!
Chuyện này hôm nay không giải thích rõ ràng thì cái tiếng xấu này sẽ đổ lên đầu anh. Cho dù anh không bị ép cưới Chu Đại Ni, cái vết nhơ này cũng sẽ theo anh cả đời.
Chu Ý Hành đột nhiên cong môi cười.
Anh đến gần Chu Đại Ni, giọng nói như được tẩm băng: "Muốn bôi nhọ danh tiếng của tôi để ép tôi cưới cô? Cô nghĩ cô sẽ có ngày lành sao?"
Anh đấm mạnh một cái vào cửa, ngón tay bị dằm gỗ đâm phải, máu nhỏ từng giọt xuống đất.
Chu Đại Ni chỉ cảm thấy tim mình như ngừng đập một giây, hét lên một tiếng định bỏ chạy nhưng lại bị một bàn tay dính máu nắm lấy cổ tay.
"Nói cho rõ ràng rồi hãy đi!"
Chu Đại Ni nói ra kế hoạch hèn hạ của mình, sau đó hoảng sợ bỏ chạy, không bao lâu sau thì đã đính hôn.
Chuyện này ồn ào trong làng mấy ngày rồi dần dần cũng bị người ta lãng quên.
Thời gian này, mọi việc ở xưởng đều rất thuận lợi, Tô Bối mỗi ngày đều dành thời gian đi học taekwondo, cuộc sống trôi qua rất viên mãn.
Thoáng cái đã đến mùa thu hoạch.