Chương 328: Ai có thể xuất sắc bằng bạn học Chu nhà em chứ?

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:47:23

Chu Ý Hành còn có thể nói gì được chứ, chỉ đành "ừ" một tiếng. Tô Bối và Diêu Tư đặt vé cùng ngày. Hiện giờ Diêu Tư đang ở nhà họ Tôn, hai người hẹn gặp nhau ở ga tàu. Đến ga tàu, Tô Bối đảo mắt nhìn một vòng nhưng không thấy Diêu Tư đâu, bèn tìm một chỗ ngồi xuống. Chu Ý Hành đặt một cái bọc trước mặt cô: "Đây là đồ anh mua cho chú dì." Tô Bối thấy vậy thì kinh ngạc: "Sao anh còn mua đồ nữa vậy? Nặng lắm đó." "Không sao, anh đưa em lên tàu, đến nơi chú Tô sẽ ra đón em, em không cần phải xách lâu đâu." "Vậy được rồi! Thay cha mẹ em cảm ơn anh nhiều." Cô nhìn khuôn mặt đẹp trai của Chu Ý Hành, đưa tay lên nhéo một cái: "Hai tháng em không ở đây anh phải ngoan ngoãn đó nha. Nếu lúc về để em biết anh không ngoan, hừ hừ, anh sẽ không muốn biết hậu quả đâu." "Yên tâm, anh nhất định sẽ ngoan ngoãn." Anh nắm lấy tay cô: "Anh đã lên kế hoạch cho kỳ nghỉ rồi, sẽ đến chỗ ông ngoại giúp một tay." Tô Bối không nhịn được cười thành tiếng: "Được rồi, tin anh đó." Hai người đang nói chuyện thì Diêu Tư cũng đến ga. "Tiểu Bối!" Cô ấy quét mắt một vòng, thấy hai người Tô Bối thì gọi một tiếng rồi chạy tới. Bên cạnh cô ấy còn có Tôn Bân, trên tay đang xách hành lý giúp cô ấy. "Chị Tư, anh Tôn." Tôn Bân mỉm cười với Tô Bối, nhưng ánh mắt lại vô tình rơi vào người Chu Ý Hành. "Chào cậu." Chu Ý Hành chủ động chào hỏi cậu ta. Trước đây anh từng nghe Tô Bối nói, lần gặp nguy hiểm đó chính Tôn Bân đã giúp cô. Dù về tình hay về lý, anh đều nên cảm ơn cậu ta. Tâm trạng Tôn Bân có chút phức tạp. Từ ngày nhìn thấy Tô Bối mặc đồ cổ trang, trong lòng cậu ta vẫn luôn nhớ mãi không quên. Năm nay cậu ta cũng hai mươi ba tuổi rồi, cũng đã đến tuổi có thể yêu đương kết hôn. Chỉ là khi cậu ta úp mở hỏi thăm Diêu Tư thì lại nghe nói cô đã có bạn trai. Chính là người đàn ông trước mặt này. Trong lòng Tôn Bân hơi chua xót, cậu ta khách sáo chào hỏi anh. Hai người đàn ông nói chuyện, còn bên kia Diêu Tư cũng khoác tay Tô Bối ríu rít. Không lâu sau, tàu vào ga. Chu Ý Hành và Tôn Bân xách hành lý lên tàu. Tô Bối đưa tay định lấy lại hành lý thì bị Chu Ý Hành né được. "Anh giúp em đưa lên." Mang hành lý lên tàu xong, hai người họ phải xuống. Chu Ý Hành nhìn Tô Bối thật sâu: "Trên đường cẩn thận." Tô Bối gật đầu, ngoắc ngón tay với anh. Chu Ý Hành cúi đầu xuống, liền cảm thấy trên má đột nhiên có một vệt ấm áp. Tô Bối vậy mà lại nhân lúc xung quanh không ai chú ý mà hôn lên má anh một cái. Ánh mắt Chu Ý Hành hơi trầm xuống, đưa tay nắm lấy tay Tô Bối. Tô Bối vội vàng rút tay về: "Được rồi, anh nên xuống đi." Ánh mắt Chu Ý Hành trong phút chốc trở nên ai oán. Nhưng tàu sắp chạy rồi, anh phải xuống thôi. Hai người họ xuống tàu, đứng dưới cửa sổ chỗ ngồi của hai cô. Tôn Bân không ngừng dặn dò Diêu Tư, còn Chu Ý Hành thì dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Tô Bối. Cô nhóc tinh nghịch, lần sau gặp mặt anh nhất định phải đòi lại! Tàu hỏa chạy xình xịch, hai người Tô Bối ghé vào cửa sổ nhìn theo, cho đến khi hai bóng dáng kia biến thành chấm đen nhỏ mới quay lại chỗ ngồi. Diêu Tư nháy mắt với cô: "Vừa rồi chị thấy hết rồi nhé..." Cô ấy chậc lưỡi hai tiếng: "Ai đó thật là to gan, giữa thanh thiên bạch nhật, chị đây không dám nhìn thẳng luôn." Tô Bối hừ cười một tiếng, không để ý. "Chị cứ ghen tị đi, hay là chị cũng tìm một người đi?" "Chị đây không tìm, dù có tìm cũng phải tìm người xuất sắc như bạn học Chu có phải không?" Tô Bối hừ một tiếng: "Vậy chị phải cố gắng rồi! Ai có thể xuất sắc bằng bạn học Chu nhà em chứ?" Diêu Tư trợn trắng mắt: "Không biết xấu hổ!" Hai người cười đùa một hồi.