Thời gian ngồi tàu dài, chỉ chen chúc trên ghế cứng, bây giờ vẫn còn sức để nói chuyện đã là không tệ rồi.
Tô Bối vội nói: "Cha mẹ, cha mẹ ngủ ở phòng con nhé, ga giường vỏ chăn đều là mới thay cả rồi."
Khi nhận được tin, Tô Bối đã dọn dẹp một phòng. Lần trước hai vợ chồng ông bà đến ngủ ở phòng mà bây giờ Tô An đang ngủ, hiện giờ có cậu bé ở đây nên phải dọn thêm một phòng nữa.
May mà nhà có nhiều phòng, những phòng này trước đây đều có người ở, chỉ cần dọn dẹp một chút là có thể ở được. Nhưng Tô Bối không muốn để cha mẹ ở phòng bên.
Vợ chồng nhà họ Tô nghe vậy không đồng tình: "Làm gì mà phải phiền phức thế, ngủ đâu mà chẳng là ngủ. Mẹ với cha con cứ ở phòng mới dọn dẹp là được, con cứ ngủ ở phòng của mình đi."
Phan Tú Vân không có những suy nghĩ cũ kỹ của người già, rằng trưởng bối phải ngủ ở phòng chính, nếu không là bất hiếu. Bà không kiên nhẫn với những quy tắc đó.
Con gái đang ở yên lành trong phòng của mình, họ vừa đến đã chiếm phòng của nó, đuổi nó sang phòng khác ngủ, thế thì còn ra thể thống gì nữa!
"Nghe lời đi."
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Phan Tú Vân, Tô Bối chỉ có thể gật đầu: "Vậy... Được ạ!"
Nói xong, vợ chồng nhà họ Tô liền đứng dậy đi rửa mặt, sau đó đến căn phòng Tô Bối đã dọn dẹp để ngủ.
Bên phòng kia, Chu Ý Hành cũng đứng dậy: "Tiểu Bối, vậy anh về nói với ông ngoại trước một tiếng nhé."
"Vâng."
Tô Bối tiễn anh ra cửa, thấy anh đi rồi liền quay vào bếp nấu cơm.
Cha mẹ đi cả một chặng đường chắc chắn chưa ăn uống gì tử tế, cô nấu cơm bây giờ, lát nữa họ tỉnh dậy là có thể ăn ngay.
Tô An dựa vào cửa bếp: "Chị cả, có cần em giúp không?"
"Có."
Tô Bối không hề khách sáo, người tự tìm đến cửa để phụ giúp, sao cô có thể không dùng chứ. Cậu bé liền bị Tô Bối giao cho việc gọt vỏ khoai tây.
Hai chị em bận rộn trong bếp một lúc lâu, trong nồi dần dần tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.
Tô Kiến Nghiệp và Phan Tú Vân bị mùi thơm đánh thức. Hai người ăn cơm trước khi lên tàu, sau khi lên tàu chỉ ăn một ít trứng và bánh ngọt, lúc này đã sớm đói bụng.
Bây giờ ngửi thấy mùi thơm, bụng không khỏi kêu lên ùng ục. Tô Bối đang định gọi họ dậy ăn cơm thì thấy hai vợ chồng đã dậy: "Cha mẹ, cha mẹ dậy rồi à, con đang định đi gọi hai người đây, rửa tay ăn cơm thôi ạ!"
Hai người đáp một tiếng, Phan Tú Vân nói: "Làm món gì ngon thế này, ở trong phòng đã ngửi thấy rồi."
Tô Bối cười hì hì: "Con hầm một ít thịt bò ạ."
Thịt bò là hôm qua cô khó khăn lắm mới giành được, bây giờ trời đã lạnh, để hai ngày cũng không hỏng.
Hai người rửa tay, cả nhà ngồi vào bàn.
Trên bàn bày bốn món mặn một món canh: một món thịt bò hầm, một món cá nhỏ chiên giòn, hai món rau xào và một bát canh trứng lớn.
"Ôi, thịnh soạn quá nhỉ!" Phan Tú Vân vừa ngồi xuống đã trêu.
Bây giờ điều kiện của mọi người đều đã khá hơn nhiều, nhưng bốn món mặn một món canh cũng là tiêu chuẩn cao.
Tô Bối cười hì hì: "Đây không phải là để cho cha mẹ thấy tài nấu nướng của con sao, mau nếm thử xem thế nào."
"Không cần nếm mẹ cũng biết mùi vị không tồi đâu." Phan Tú Vân cười ha hả, vừa nói vừa đưa đũa gắp một miếng thịt bò.
Thịt bò được hầm rất lâu, mềm nhừ không dai, thơm nồng.
"Ngon quá!"
Hai cha con bên kia vừa nghe, lập tức đưa đũa gắp thịt ăn, sau đó cũng giơ ngón tay cái tán thưởng Tô Bối.
Cả nhà vui vẻ ăn cơm. Bên kia, sau khi Chu Ý Hành về đến nhà liền báo cho ông cụ Trần biết chuyện nhà họ Tô đã đến.
Ông cụ Trần vừa nghe, lập tức tinh thần phấn chấn gấp trăm lần.
Nhà họ Tô đến có nghĩa là chuyện cưới xin của hai đứa đã gần kề, đây chẳng phải là một tin vui lớn sao!