Thấy bà Diêu bày tỏ quan điểm, bà Chu liền cau mày. Về điểm này, bà ta tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.
"Tôi cũng nói thật với bà, những chuyện khác đều dễ thương lượng, nhưng điểm này bắt buộc phải nghe theo tôi."
"Vậy thì không còn gì để nói nữa."
Bà Diêu cười lạnh một tiếng.
"Tôi không biết gia đình bà thế nào, nhưng về phần Tiểu Tư nhà tôi, tôi chưa từng có ý định giữ con bé khư khư bên cạnh mình, chỉ hy vọng con bé có một tương lai tốt đẹp. Nếu ở bên con trai bà mà chỉ có thể hy sinh tương lai của mình, vậy thì xin lỗi, chúng tôi không thể đồng ý."
Bà ấy kéo Diêu Tư đứng dậy: "Được rồi, hôm nay nói đến đây thôi. Tiểu Tư, mẹ mệt rồi, chúng ta đi thôi!"
Diêu Tư bị kéo đi, cô ấy vội vàng quay đầu nhìn về phía Chu Lãng.
Chu Lãng vội nói: "Tiểu Tư, em mau đi với dì đi, chào dì ạ!"
Hai mẹ con nhà họ Diêu ra về, Tô Bối cũng đi theo tiễn khách, trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con nhà họ Chu.
Bà Chu nói: "Nhìn cái dáng vẻ không có tiền đồ của con kìa, còn chưa cưới đâu đấy, nếu cưới rồi chẳng phải sẽ bị người ta nắm mũi dẫn đi à."
Chu Lãng mím môi: "Mẹ, mẹ đừng gây thêm rối nữa."
"Mẹ gây thêm rối?" Bà Chu lập tức bùng nổ: "Con không thấy thái độ của mẹ Diêu Tư là thế nào à? Đó có giống thái độ muốn kết thân với nhà mình không? Tiểu Lãng, không phải mẹ nói con chứ, người ta đã không coi trọng con rồi thì mình cũng đừng có sáp lại gần, kẻo bị người ta coi thường."
Chu Lãng thở dài, không muốn tranh cãi nhiều với mẹ mình.
"Thôi được rồi, mẹ đừng nói nữa, chúng ta cũng đi thôi!"
"Đi?" Bà Chu cau mày: "Mẹ thấy nhà Tiểu Tô có nhiều phòng trống lắm, hay là để mẹ ở tạm đây một đêm đi, đến nhà khách còn tốn tiền."
Sắc mặt Chu Lãng lập tức trở nên khó coi.
"Mẹ nói linh tinh gì vậy? Không được đâu."
"Tiểu Tô người ta còn chưa nói gì mà!"
Tô Bối quay về đúng lúc nghe thấy câu này, cô dừng bước, liền nghe tiếng Chu Lãng nói: "Mẹ, Tô Bối là bạn của Tiểu Tư, người ta cho chúng ta mượn chỗ nói chuyện đã là tốt lắm rồi, chúng ta không thể được đằng chân lân đằng đầu. Tiền nhà khách chúng ta không phải không trả nổi, mau đi thôi!"
Bà Chu bị con trai nói như vậy, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
"Mẹ làm thế là vì ai, chẳng phải là vì muốn tiết kiệm tiền cho con sao!"
Chu Lãng không nói gì, mặc kệ bà ta lải nhải.
Hai người ra khỏi cửa thì thấy Tô Bối, Chu Lãng có chút ngượng ngùng, chắc cô đã nghe thấy cả rồi nhỉ?
"Tiểu Bối, vậy chúng tôi cũng không ở lại lâu nữa, tạm biệt nhé."
"Vâng, để tôi tiễn anh."
"Không cần, không cần đâu."
Chu Lãng kéo bà Chu nhanh chóng rời khỏi sân nhà Tô Bối, dọc đường đi bị bà ta lải nhải suốt cho đến tận nhà khách.
Bên kia, mấy người Diêu Tư trở về nhà họ Tôn. Trên đường đi bà Diêu không nói một lời, chỉ sa sầm mặt, mãi cho đến khi vào nhà mới nói: "Tiểu Tư, không phải mẹ nói con, chuyện lớn như vậy sao con không nói với mẹ? Nếu không phải mẹ đến, có phải con định một mình bàn chuyện cưới xin với người ta rồi không?"
Bị mẹ mắng, Diêu Tư cúi gằm đầu: "Mẹ, con định bụng nói với mẹ sau, con cũng không ngờ mẹ của Chu Lãng sẽ đến."
Bà Diêu ngồi xuống, vẻ mặt đầy tức giận.
"Con xem gia đình anh ta có phải là gia đình tốt không? Mẹ anh ta chỉ muốn trói chặt con trai bên cạnh để báo hiếu cho bà ta thôi, đợi đến khi con kết hôn với anh ta, không biết sẽ khổ sở đến mức nào đâu! Mẹ biết quá rõ, những bà già như vậy giỏi nhất là hành hạ con dâu, chỉ cần một chút không vừa ý bà ta là một cái mũ bất hiếu to đùng sẽ chụp lên đầu con ngay!"
Bà ấy không muốn con gái mình phải chịu khổ.
Diêu Tư cảm thấy mẹ mình nói không đúng: "Mẹ, con lấy Chu Lãng chứ có phải lấy mẹ anh ấy đâu, chỉ cần Chu Lãng đối xử tốt với con là được."