Nhân viên bán hàng ngước mắt lên nhìn cô một cái.
"Không thấy tôi đang bận à?"
Tô Bối nhìn kim đan len trong tay cô ta. Đang trong giờ làm việc mà lại làm việc riêng, còn nói là bận?
Đối phương rõ ràng không muốn để ý đến cô. Dù cô đã rất bình tĩnh nhưng vẫn cảm thấy không vui.
Thái độ phục vụ ở đây thật sự tệ, mua đồ còn phải nhìn sắc mặt của nhân viên bán hàng.
Nhưng đã đến rồi, những gì cần nói vẫn phải nói. Tô Bối đành phải dùng thân phận nhân viên của mình, nói rằng cô đến tìm chủ nhiệm phòng thu mua để bàn công việc.
"Chủ nhiệm không có ở đây."
Nhân viên bán hàng lạnh nhạt nói một câu. Vừa lúc có người ở phía đó tới nên cô ta không để ý đến Tô Bối nữa.
Tô Bối bị hắt hủi, môi mím chặt.
Cô dứt khoát đến các quầy hàng khác, kết quả liên tiếp gặp phải thất bại. Không ngờ gặp một chủ nhiệm nhỏ lại khó đến thế, Tô Bối đành phải tạm thời từ bỏ.
Ra khỏi tòa nhà bách hóa, nhìn dòng người qua lại, Tô Bối cảm thấy mình phải tìm một con đường khác.
Lúc này hai cô gái trạc tuổi cô đi đến từ phía đối diện.
"Đồng chí!"
"Đồng chí, gọi tôi à?" Tô Bối ngạc nhiên.
Cô gái kia hỏi: "Chúng tôi muốn hỏi chiếc túi bạn đang đeo này mua ở đâu vậy?"
"Cái này á!" Ánh mắt Tô Bối lóe lên, cô lấy chiếc túi của mình ra cho họ xem: "Cái này tôi mua ở tòa nhà bách hóa, đẹp không?"
"Đẹp, nhưng sao chúng tôi không thấy cái này ở tòa nhà bách hóa nhỉ?"
Họ thường xuyên đến tòa nhà bách hóa dạo chơi nhưng chưa bao giờ nhìn thấy chiếc túi này.
Tô Bối vỗ trán một cái: "Ồ không phải, tôi mua ở tòa nhà bách hóa ở huyện của chúng tôi, bên này tạm thời chưa có."
Thấy hai người lộ vẻ thất vọng, Tô Bối nói: "Nhưng nghe nói xưởng dệt của chúng tôi đã mở rộng kinh doanh đến thành phố rồi, tòa nhà bách hóa sẽ sớm có thôi."
Hai người mắt sáng lên: "Thật không? Khi nào thì có?"
Khóe miệng Tô Bối cong lên một nụ cười: "Tôi cũng không biết, có thể bây giờ đã có rồi đó! Hay là các bạn đi hỏi thử xem?"
Hai người nghe vậy, lập tức vui vẻ cảm ơn, sau đó nhanh chóng đi về phía tòa nhà bách hóa.
Đợi người đi rồi, Tô Bối không khỏi suy nghĩ.
Có lẽ, đây là một cách hay.
Tô Bối bắt đầu chọn những nơi có nhiều phụ nữ để bắt chuyện với họ và dẫn dắt câu chuyện đến chiếc túi của mình. Đợi có người hỏi, Tô Bối lại dẫn người đến tòa nhà bách hóa.
Tòa nhà bách hóa.
Các nhân viên bán hàng cảm thấy hôm nay thật kỳ lạ. Không biết tại sao rất nhiều người đến hỏi có một loại túi không.
Họ cũng không rõ là túi gì, hỏi han nhau một hồi, không ai biết hình dáng nó ra sao, liền báo chuyện này cho chủ nhiệm tòa nhà bách hóa.
Chủ nhiệm Khương cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ.
"Hôm nay có ai đến đây chào hàng không?"
Nhân viên bán hàng lắc đầu: "Không có ạ!"
"Vậy thì lạ thật."
Mấy nhân viên bán hàng đã được Tô Bối bắt chuyện lập tức nghĩ đến cô, chột dạ ngậm miệng.
"Nếu có người đến chào hàng túi thì báo cho tôi một tiếng."
Là chủ nhiệm phòng thu mua của một tòa nhà bách hóa, ông ấy cảm thấy chuyện này rất có thể là có kế hoạch từ trước, có lẽ người này sẽ sớm xuất hiện.
Tô Bối đúng là có kế hoạch, nhưng cô không định đến tận nơi ngay lập tức.
Sau khi đi dạo một vòng rồi ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh, Tô Bối mang theo hai cái bánh bao mua thêm về nhà khách.
Tô Bối vừa về đến nơi đã bắt gặp ánh mắt của nhân viên lễ tân ở cửa. Nhìn thấy cô, cô gái kia nở một nụ cười thật tươi.
Tô Bối mỉm cười chào hỏi: "Chị ơi, ăn cơm chưa?"
Tất nhiên là chưa ăn, họ chưa tan làm thì ăn ở đâu được.
Tô Bối đưa chiếc bánh bao trên tay cho cô ấy: "Tôi vừa mua ở tiệm cơm quốc doanh, mua nhiều quá, hai cái này tặng chị nhé!"
Trời ạ, hai cái bánh bao thịt không hề rẻ, nhân viên lễ tân đâu dám nhận bánh bao của cô, liền xua tay lia lịa.