Chương 153: Mẹ, con đến hiện đại một chuyến

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:39:52

Tô Bối đặt bút xuống: "Mẹ, con đến hiện đại một chuyến." Phan Tú Vân hỏi: "Sao lại đi nữa?" Biết Tô Bối muốn đến đó tìm tài liệu, Phan Tú Vân đương nhiên không ngăn cản: "Vậy được, con đi đi, về sớm nhé." Tô Bối thay quần áo, đeo túi rồi đến hiện đại. Cô vào tiệm net mở một máy, định tra cứu tài liệu trước. Vừa bước vào đã có người gọi cô: "Tiểu Bối, Tiểu Bối!" Tô Bối quay đầu lại nhìn, lập tức mỉm cười: "Điềm Điềm, chị cũng ở đây à?" Hai người đã lâu không gặp, thấy đối phương đều rất vui. Khương Điềm khoác tay cô: "Em ngồi cạnh chị đi." "Vâng ạ!" Tô Bối mở máy bên cạnh Khương Điềm. Khương Điềm hỏi cô có muốn chơi game cùng không, Tô Bối từ chối. Cô bắt đầu tra cứu bản vẽ thiết kế thời trang. Khương Điềm nhìn từ một bên, có chút kinh ngạc: "Tiểu Bối, sao em lại xem cái này, em muốn học thiết kế thời trang à?" Tô Bối lắc đầu: "Chỉ là rất có hứng thú thôi ạ." Khương Điềm "ồ" một tiếng, cô ấy không có hứng thú với cái này, thấy cô bận rộn nên không làm phiền nữa. Tô Bối mở bản thiết kế áo gió ra, vừa nhìn bản vẽ vừa hí hoáy viết viết vẽ vẽ. Đến khi cô vẽ xong thì thấy Khương Điềm đã tắt máy, đang ngồi bên cạnh nhìn mình. "Tiểu Bối, em vẽ xong chưa? Chúng ta đi ăn gì ngon đi!" "Vâng ạ!" Hiện giờ Tô Bối không nhập hàng nữa, tiền trong tay rủng rỉnh, cô vẫn sẵn lòng chi một khoản để ăn uống. Hai người cũng không chọn quán quá đắt đỏ, chỉ đến tiệm mì, mỗi người gọi một bát mì bò. Đang ăn, Khương Điềm thở dài: "Sau này chắc không có thời gian ra ngoài chơi nữa rồi." "Sao vậy chị?" "Bắt đầu từ học kỳ này, nhiệm vụ học tập của bọn chị nặng hơn, bây giờ phải bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi đại học rồi." Năm nay Khương Điềm đã học lớp mười hai, về cơ bản là phải nói lời tạm biệt với việc đi chơi. Vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc" của cô ấy khiến Tô Bối bật cười. "Đến mức đó sao?" "Tất nhiên là đến mức đó!" Khương Điềm trợn tròn mắt: "Em không biết đâu, bọn chị mỗi ngày chưa đến sáu giờ đã phải thức dậy, buổi tối học đến nửa đêm, thời gian ngủ mỗi ngày không quá sáu tiếng, chị cảm thấy mình sắp đột tử rồi." Tô Bối không ngờ họ lại chăm chỉ đến vậy, đột nhiên cô cảm thấy có phải mình đã quá an nhàn rồi không. May mà thời gian của cô còn nhiều, không cần vội vàng nhất thời. Cô vừa đau lòng vừa thương cảm nhìn Khương Điềm: "Vất vả cho chị rồi, may mà chỉ có một năm, cố gắng lên nhé!" "Chứ còn làm thế nào được nữa?" Khương Điềm ủ rũ một lúc rồi lại tràn đầy sức sống: "Cho nên chị phải chơi cho đã trong hai ngày trước khi bị gò bó." Tô Bối: "..." Chị vui là được rồi. Ăn cơm xong, hai người lại đến nhà sách. Khương Điềm lấy cớ mua tài liệu để ra ngoài chơi, bây giờ phải mua tài liệu thật mới có thể về nhà ăn nói được. Tô Bối liếc nhìn các loại tài liệu cô ấy mua, cũng mua theo một bộ. Cô cũng là người phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học mà! Mua xong, hai người chia tay ở trạm xe buýt, Tô Bối bắt xe về nhà. Hôm sau, cô đưa bản thiết kế cho Bí thư xem. Dĩ nhiên, ông ấy không hiểu, liền bảo cô đưa cho thợ may. Thợ may dù sao cũng là người trong nghề, nghiên cứu một lúc liền cắt vải ra. Trong lúc mọi người đang bận rộn, Tô Bối đến trường học một chuyến. Chu Ý Hành đang dạy học. Từ xa Tô Bối đã nghe thấy giọng nói tròn vành rõ chữ của anh đang dẫn học sinh đọc bài khóa. Cô đi đến vị trí mà Chu Ý Hành có thể nhìn thấy, lén vẫy tay với anh. Vốn dĩ Chu Ý Hành không phát hiện ra, nhưng anh thấy một học sinh nhìn ra ngoài, vừa quay đầu lại thì mới thấy Tô Bối. Không lâu sau, Chu Ý Hành bước từ trong phòng ra, hai người đi đến một góc khuất tầm mắt học sinh. "Sao cô lại đến đây?" Chu Ý Hành hỏi. Tô Bối đáp: "Tất nhiên là có chuyện muốn nói với anh."