Chương 180: Chính là ông ta!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:41:10

Người đàn ông có vẻ rất không muốn hợp tác, mặt tỏ vẻ thật thà nói: "Sao sắp xuống tàu rồi mà còn soát vé nữa!" Nhưng ông ta vẫn xê dịch đứa trẻ, thò tay vào túi lấy vé. Lúc này gương mặt đứa trẻ lộ ra, đồng tử Tô Bối co lại, lớn tiếng nói: "Chính là ông ta!" Nghe thấy câu này, người đàn ông và người phụ nữ quay người định bỏ chạy, trưởng tàu lao lên chặn lại nhưng ông ấy chỉ có một mình. Tô Bối vội hô lên: "Mọi người mau giúp với, người này là kẻ buôn người!" Vừa nghe là kẻ buôn người, các hành khách lập tức xông lên giúp đỡ, nhanh chóng khống chế được hai người, giành lại đứa trẻ từ tay bọn họ. Chuyện tiếp theo không phải là việc Tô Bối có thể quản, cô quay về chỗ ngồi của mình. Không lâu sau, trưởng tàu đến chỗ ngồi của cô, sau lưng ông ấy còn có người phụ nữ bị mất con. Lần này người phụ nữ không còn vẻ mặt như trước nữa, luôn miệng cảm ơn Tô Bối. Nếu không có cô, con của chị ta đã bị mất, người phụ nữ một mực gọi Tô Bối là ân nhân của gia đình họ. Tô Bối nào dám nhận, qua loa vài câu rồi nói mình mệt. Người phụ nữ biết ý rời đi, Tô Bối gọi trưởng tàu lại. Tàu quá đông, ngồi cả ngày khiến Tô Bối mỏi nhừ, cô hỏi trưởng tàu có thể bù tiền đổi vé giường nằm không. Cô đã giúp một việc lớn như vậy, trưởng tàu lập tức đồng ý yêu cầu này của cô, đổi cho Tô Bối và Hứa Vi hai vé giường nằm. Diêu Tư ở đối diện thấy vậy cũng bù tiền đổi một vé, ba người cùng nhau đến toa giường nằm. Toa giường nằm so với toa ghế cứng quả thật thoải mái hơn nhiều, vừa bước vào Tô Bối đã thở phào một hơi. Nằm trên giường, Tô Bối nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ này kéo dài đến tận tối, ga tiếp theo phía trước là đến Bắc Kinh rồi. Khi đến Bắc Kinh trời đã tối, hai người và Diêu Tư chia tay nhau trước ga, Tô Bối dẫn Hứa Vi lên xe buýt đêm tuyến 20 đến nhà khách. Đặt một phòng, ngủ một giấc đến khi trời sáng bảnh, sau khi tỉnh dậy hai người ăn mặc chỉnh tề rồi ra ngoài. Cả hai đều lần đầu tiên đến Bắc Kinh, lạ nước lạ cái, Hứa Vi hỏi Tô Bối: "Tiểu Tô, chúng ta đi đâu bây giờ? Đến xưởng dệt à?" Tô Bối lắc đầu: "Chưa đi vội, chúng ta đi dạo loanh quanh đây trước đã." Cô còn không biết cửa xưởng dệt mở hướng nào, sao có thể đến thẳng được. Hai người ngồi xe buýt đi khắp Bắc Kinh. Trên đường đi, Hứa Vi như bà Lưu vào vườn Đại Quan, mắt dán vào cửa sổ xe chỉ muốn chui ra ngoài. Tô Bối thì còn đỡ, cô đã thấy nhiều ở thời hiện đại nên cũng không quá kinh ngạc. Nhưng lúc đi qua cửa hàng hữu nghị, Tô Bối vẫn dán mặt vào tấm kính. Nơi này chuyên tiếp đãi khách nước ngoài, người bình thường muốn vào cũng không vào được! Tô Bối còn nhìn thấy người nước ngoài tóc vàng mắt xanh từ bên trong đi ra, nhưng rất nhanh, xe đã chạy qua khỏi đây. Trở về nhà khách, Tô Bối bảo Hứa Vi nghỉ ngơi trước, một mình ra ngoài một chuyến. Hứa Vi từng nghe nói cô có người quen ở đây, đoán là cô muốn đi liên lạc với người quen nên ngoan ngoãn đáp một tiếng. Tô Bối cầm tờ giấy đi đến khu đại viện chính phủ, đó là địa chỉ mà vị lãnh đạo đến thành phố họ lần trước đã cho. Thật ra cô cũng đã từng nghĩ có nên đến tìm không, dù sao hai người chỉ mới gặp nhau hai lần, không thể nói là thân quen. Nhưng nghĩ lại, mối quan hệ giữa người với người nói thẳng ra là giúp đỡ lẫn nhau, tuy cô tạm thời không giúp được đối phương, nhưng sau này thì sao? Hơn nữa đối phương cho cô địa chỉ, chẳng phải là bảo cô có khó khăn thì tìm anh ấy sao? Tô Bối đến cửa hàng bách hóa chọn vài món quà cao cấp, xách đến khu đại viện chính phủ. Tô Bối đến cửa hàng bách hóa gần khu đại viện nhất. Đang xách đồ đi trên đường, cô nhìn thấy một người phụ nữ tay xách không ít đồ, đi vài bước lại dừng lại nghỉ lấy hơi.