Tô Bối đi đến bên cạnh chị ấy: "Chị ơi, để em giúp chị!"
Cô đưa tay xách lấy mấy cái túi trên tay người phụ nữ.
Người phụ nữ sửng sốt một chút rồi cười: "Cảm ơn em nhé, cô bé!"
Có Tô Bối giúp, người phụ nữ nhẹ nhõm hơn nhiều, chị ấy cười hỏi Tô Bối: "Cô bé đi đâu thế?"
Tô Bối đáp: "Em đến khu đại viện ạ."
Người phụ nữ nói: "Trùng hợp quá, nhà chị cũng ở khu đại viện."
Nghe vậy, trong lòng Tô Bối khẽ động, đây chẳng phải là buồn ngủ gặp chiếu manh, đúng lúc có thể dò la tin tức sao.
"Chị ơi, chị có biết nhà bộ trưởng Trịnh không?"
Nụ cười trên mặt người phụ nữ nhạt đi: "Em tìm bộ trưởng Trịnh à?"
Tô Bối không biết tại sao chị ấy đột nhiên không còn nhiệt tình nữa, nhưng vẫn gật đầu.
Người phụ nữ hỏi: "Em tìm bộ trưởng Trịnh có việc gì?"
Tô Bối im lặng một lúc, cô cảm thấy nói là đến tìm người nhờ vả có vẻ không ổn, cô cười cười: "À, em là họ hàng nhà anh ấy."
"Vậy à!"
Người phụ nữ không hỏi thêm, dẫn Tô Bối vào khu đại viện. Đi một đoạn đường, chị ấy dẫn cô vào một tòa nhà, dừng lại trước một căn hộ.
"Đây là nhà bộ trưởng Trịnh."
Tô Bối nghe vậy liền muốn cảm ơn người phụ nữ, ai ngờ chị ấy đột nhiên lấy chìa khóa ra cắm vào ổ khóa.
Cạch!
Cửa mở ra.
Tô Bối: "..."
"Vào ngồi đi!" Người phụ nữ mỉm cười, kéo cửa ra.
Tô Bối ngơ ngác đi theo người phụ nữ vào nhà, cảm thấy vô cùng ngại ngùng. Thì ra chị gái này là người nhà của bộ trưởng Trịnh, vừa rồi cô...
Cô ngượng ngùng ngồi trên ghế, nhận ly nước người phụ nữ đưa.
Người phụ nữ đặt đồ sang một bên, ngồi xuống đối diện Tô Bối: "Cô bé, không biết em là họ hàng thế nào với nhà chúng tôi nhỉ?"
Chị ấy vô cùng chắc chắn Tô Bối không phải họ hàng bên mình, vậy thì chắc là bên phía chồng.
Nhưng chị ấy và chồng kết hôn nhiều năm, những người họ hàng cần quen biết về cơ bản đều đã quen, trừ khi là họ hàng ở quê xa.
Tô Bối ngượng ngùng mím môi, cô đứng dậy: "Xin lỗi chị, thật ra em không phải là họ hàng nhà mình. Em đến tìm bộ trưởng Trịnh, sợ nói ra sẽ gây phiền phức gì cho anh ấy nên mới nói dối ạ."
Người phụ nữ lúc này mới hiểu ra. Chị ấy đã nói mà, nhà mình làm gì có người họ hàng như vậy.
Nhưng chị ấy không hề tức giận vì Tô Bối nói dối, cười tủm tỉm nói: "Có gì đâu, mau ngồi xuống đi. Nhưng em tìm lão Trịnh nhà chị có việc gì?"
Tuy có chút tiếc nuối vì không gặp được bộ trưởng Trịnh, Tô Bối cũng không tiện ở lại lâu liền định để lại lời nhắn rồi rời đi.
Không ngờ cô còn chưa kịp mở lời, ngoài cửa đột nhiên có tiếng mở khóa.
Bộ trưởng Trịnh đã về.
"Ở nhà à?"
Bộ trưởng Trịnh cởi giày ở cửa, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện trong nhà có thêm người.
Nhìn kỹ lại: "Ấy, cô không phải là..."
Tô Bối vội đứng dậy chào: "Chào bộ trưởng Trịnh, tôi là Tô Bối."
Bộ trưởng Trịnh cởi áo khoác ngoài treo ở cửa rồi đi tới, bảo Tô Bối ngồi.
Bản thân anh ấy thì ngồi đối diện cô.
"Cô bé, tôi nhớ ra cô rồi, chuyện lần trước cảm ơn cô nhé."
Thấy vợ mình nghi hoặc, bộ trưởng Trịnh nói: "Văn Thanh, nhóc con này chính là người anh kể với em trước đây, người nhặt được thư giới thiệu của anh ở thành phố Tân."
"Ồ!"
Phương Văn Thanh lập tức hiểu ra, cười tủm tỉm nói: "Chuyện này chị có nghe anh Trịnh của em nói rồi, cảm ơn em nhé, nhóc con."
Chuyện chỉ là tiện tay giúp đỡ, Tô Bối nào dám nhận công, cô vội xua tay: "Chị đừng khách sáo nữa ạ, dù là người khác thì em cũng sẽ làm như vậy thôi."
Hai người nhìn nhau cười, ấn tượng về Tô Bối càng tốt hơn.
Bộ trưởng Trịnh lên tiếng: "Vậy thì không nói những lời khách sáo đó nữa. Nhóc con, hôm nay cô đến tìm tôi là có việc à?"
Tô Bối gật đầu: "Là thế này ạ, tôi đến Bắc Kinh công tác, vừa hay lần trước anh cho tôi địa chỉ nên tôi nghĩ đến thăm anh, tiện thể hỏi chuyện hội chợ triển lãm. Xưởng của chúng tôi có sản xuất một số sản phẩm, tôi thấy rất tốt, muốn tìm anh xem có thể tham gia hội chợ triển lãm này không."