Đúng lúc này, Lưu Mẫn tìm đến Chu Ý Hành.
"Chu Ý Hành, nói chuyện chút không?"
Mấy ngày gần đây Lưu Mẫn không đến làm phiền anh, tưởng rằng cô ta đã từ bỏ, không ngờ cô ta lại gọi anh.
Chu Ý Hành nói: "Có chuyện gì sao?"
"Đương nhiên." Lưu Mẫn mỉm cười: "Anh đi theo em là biết ngay."
Chu Ý Hành đành phải đi theo cô ta đến dưới một gốc cây.
"Chu Ý Hành, anh cũng muốn cạnh tranh vị trí đó phải không?"
Lưu Mẫn đi thẳng vào vấn đề.
Chuyện này không có gì không thể thừa nhận, Chu Ý Hành gật đầu: "Ai mà không muốn chứ?"
Lưu Mẫn cười: "Nếu em nói, em có thể giúp anh giành được vị trí này thì sao? Anh định cảm ơn em thế nào?"
Cảm ơn thế nào?
Chu Ý Hành lập tức cảm nhận được ý tứ sâu xa trong lời nói này, nhưng lại có chút không chắc chắn.
"Cô muốn cảm ơn thế nào?"
Tuy không muốn qua lại với cô ta, nhưng Chu Ý Hành vẫn rất coi trọng cơ hội này, nếu là một vài chuyện vô thưởng vô phạt, anh cũng không phải không thể cân nhắc.
Lưu Mẫn thấy vậy, trong lòng yên tâm hơn đôi chút: "Em muốn anh làm bạn trai của em!"
Thấy sắc mặt Chu Ý Hành thay đổi, cô ta phá lên cười: "Xem anh sợ chưa kìa, em đùa thôi. Em giúp anh, anh phải mời em ăn cơm, còn nữa, sau này không được trốn tránh em."
Chuyện này...
Chu Ý Hành suy nghĩ một chút, nhất thời không lên tiếng.
Lưu Mẫn bĩu môi: "Sao nào, giúp anh một lần, ăn của anh một bữa cơm cũng không được à? Chu Ý Hành, em là hồng thủy mãnh thú hay sao mà khiến anh phải sợ hãi như vậy?"
"Không phải." Chu Ý Hành giải thích: "Tôi không sợ. Vậy được, nếu tôi có thể được điều chuyển thì sẽ mời cô ăn cơm."
"Tuyệt vời!"
Hai người bên này đạt được thỏa thuận gì, Tô Bối hoàn toàn không biết. Cô vùi đầu vào thí nghiệm, giai đoạn này sắp hoàn thành thắng lợi rồi.
Giờ nghỉ trưa, Tô Bối vươn vai, vận động cái cổ hơi cứng của mình, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Thiệu Tuyết.
"Có việc gì à?"
Thiệu Tuyết không làm việc cùng chỗ với cô, đến đây chỉ có thể là tìm cô.
Quả nhiên, Thiệu Tuyết cười một tiếng: "Đúng vậy, có chuyện muốn nói với cô, hay là chúng ta đến nhà ăn vừa ăn vừa nói?"
Tô Bối cảm thấy với mối quan hệ giữa mình và Thiệu Tuyết, chủ đề nói chuyện có lẽ sẽ khiến cô không nuốt trôi cơm nổi, liền nói: "Cứ nói ở đây đi, ngồi đi."
Thiệu Tuyết tỏ vẻ không sao cả, ngồi xuống, ánh mắt nhìn về phía bàn thí nghiệm của cô: "Tô Bối, chúng ta hợp tác đi!"
"Hợp tác?" Tô Bối kỳ lạ nhìn cô ta: "Không phải cô có dự án của riêng mình sao?"
Họ nghiên cứu những thứ khác nhau, làm sao hợp tác được?
Thiệu Tuyết mím môi, tuy không muốn thừa nhận nhưng chỉ có thể nói thật.
"Dự án của tôi thất bại rồi."
À, thì ra là vậy.
Chẳng trách lại muốn tham gia vào chỗ cô. Nghiên cứu của Thiệu Tuyết thất bại, tiếp theo lại phải trở về như trước đây, đến chỗ cô cùng làm với cô, quả thật là một ý tưởng hay.
Nhưng Tô Bối không muốn.
"Thôi đi, một mình tôi là được rồi."
Cho dù một mình cô không hoàn thành được cũng không muốn hợp tác với Thiệu Tuyết.
Dựa trên chút hiểu biết của cô về Thiệu Tuyết, cô ta không phải là người an phận, ai biết đến đây có giở trò phá hoại gì không?
Dù cho không có, một người mình không thích, cô cũng không muốn đặt dưới mí mắt làm mình khó chịu.
Thiệu Tuyết thấy cô không đồng ý, sắc mặt liền có chút khó coi.
Mình đã xuống nước cầu xin cô, cô còn làm cao!
Thiệu Tuyết đứng bật dậy: "Tô Bối, đừng tưởng tôi chỉ có thể cầu xin cô, cô chắc chắn không cần tôi à?"
"Không cần." Tô Bối kiên quyết, không hề nể mặt cô ta.
Thiệu Tuyết nghiến răng: "Được, chúng ta cứ chờ xem!"
Cô ta tức giận bỏ đi, chị Trương liền đi vào ngay sau đó.
"Tiểu Thiệu đến tìm em làm gì vậy?"
Tô Bối liền kể lại lời của cô ta.
Chị Trương bĩu môi: "Em không đồng ý là đúng rồi, con bé đó kiêu ngạo, bản lĩnh không bao nhiêu mà tính khí lại không nhỏ, đến đây cũng chỉ thêm phiền cho em thôi."