Hèn gì đám thanh niên trí thức kia đều thích lén đọc sách, những cuốn tiểu thuyết này quả thật rất hay.
Tô Bối chỉ muốn bê hết đống sách này về nhà, nhưng khi nhìn thấy giá tiền ghi phía sau, cô như bị dội một gáo nước lạnh.
Cô vội vàng đặt hết sách xuống.
Quay người tìm Khương Điềm đang lật xem lung tung, cô nhỏ giọng hỏi: "Mấy cuốn sách này đắt quá, sách ở đây đều đắt như vậy sao?"
Một cuốn đã mấy chục tệ, cô có chút không nỡ.
Khương Điềm nghe vậy liền ghé vào tai Tô Bối: "Đây là nhà sách chính quy, tất nhiên là đắt rồi. Chị biết một chỗ rất rẻ, một cuốn chỉ vài tệ thôi."
Mắt Tô Bối sáng lên: "Đi!"
Hai người ra khỏi nhà sách, đi vòng vèo một hồi bên ngoài rồi đến một con hẻm nhỏ.
Nơi này chỉ rộng chừng hai mét, hai bên đều là những gian hàng dựng tạm bợ như cái lán nhỏ. Khương Điềm dẫn cô vào một gian, quả nhiên bên trong toàn là sách, trong góc còn có một ít đĩa CD.
"Cô bé, muốn gì thì tự tìm đi."
Ông chủ là một ông cụ, thấy khách đến cũng không mấy nhiệt tình, nhưng như vậy lại khiến họ cảm thấy thoải mái. Hai người bắt đầu lục lọi trong đống sách.
Tô Bối phát hiện ở đây đa số là tuyển tập tác phẩm, cũng có một số tiểu thuyết ngôn tình. Sau khi hỏi thăm, ông chủ mới lôi ra một cái thùng: "Trong này đều là danh tác nước ngoài, cháu tự chọn đi!"
Tô Bối bới tìm trong đó, tổng cộng chọn được năm cuốn.
Cô không mua nhiều, ai biết mấy người thanh niên trí thức kia cần mấy cuốn.
Sách ở đây quả thật rất rẻ, một cuốn chỉ tốn của cô 5 tệ, tổng cộng hết 25 tệ, ông chủ còn tặng thêm một cuốn tiểu thuyết nhỏ bằng lòng bàn tay.
Khương Điềm cũng tìm được một cuốn, hai người vui vẻ ra về.
Ra khỏi tiệm sách, hai người đi về, Tô Bối rất vui vẻ nói: "Sách ở đây rẻ hơn nhà sách nhiều."
"Đúng vậy, chênh lệch phải mấy lần lận. Tiết kiệm được nhiều tiền như vậy, đi, chúng ta đi uống trà sữa!"
Tô Bối chưa từng uống trà sữa, tuy nghe tên đã thấy hấp dẫn nhưng cô vẫn lắc đầu: "Thôi đi!"
Số tiền khó khăn lắm mới tiết kiệm được, cô không muốn tiêu xài hoang phí như vậy.
Khương Điềm hiểu ý, kéo cô đi về phía quán trà sữa ven đường: "Thôi mà, đi đi, chị mời!"
Tô Bối bị kéo đến quán, được Khương Điềm giới thiệu một loại trà kem phô mai. Bên trên là lớp kem béo ngọt, bên dưới là hồng trà thanh mát, lắc đều lên vị mặn ngọt hòa quyện rất ngon miệng.
"Ngon không?" Khương Điềm hút một ngụm, nheo mắt vẻ hưởng thụ.
Tô Bối cũng thấy ngon, chủ yếu là cô thích vị hơi mặn này.
Hai người vừa uống trà sữa, Khương Điềm vừa lấy ra cuốn sách mới mua. Tô Bối liếc nhìn bìa, tên sách là "Trọng sinh về thập niên 70 làm tiểu thanh niên trí thức".
Trong lòng Tô Bối chấn động: "Chị... Cuốn sách này của chị?"
"Sao vậy?" Khương Điềm rời mắt khỏi cuốn sách, miệng ngậm ống hút, ngạc nhiên nhìn Tô Bối.
Tô Bối nuốt nước bọt: "Sách này viết về cái gì vậy?"
"Ồ, kể về một người phụ nữ thất bại trong cuộc sống vô tình trọng sinh về thời còn là thanh niên trí thức, lợi dụng những thông tin đã biết để thay đổi quỹ đạo cuộc đời, thi đỗ vào một trường đại học tốt khi kỳ thi đại học được khôi phục. Phần sau chị chưa xem."
Tô Bối hoàn toàn chết lặng, đầu óc có chút rối loạn, lượng thông tin trong lời nói của Khương Điềm thật sự quá lớn.
"Chị vừa nói, khôi phục kỳ thi đại học?"
Khương Điềm kỳ lạ nhìn cô: "Đúng vậy, sao thế?"
Trong lòng Tô Bối bây giờ rất thấp thỏm, cô cười cười, ghé vào tai cô ấy nói: "Em chưa từng đọc loại sách này, có thể cho em mượn xem không?"
"Tất nhiên là không vấn đề gì rồi."
Cô ấy đưa sách cho Tô Bối, vừa uống trà sữa vừa nói: "Loại sách này trên mạng có đầy. Đúng rồi, Tiểu Bối, em có biết lên mạng không?"
Lên mạng?
Tô Bối lắc đầu.
Cô không biết lên mạng nghĩa là gì, dù sao chắc chắn không phải là loại lưới bắt cá ở đại đội.