"Mẹ, mẹ sao thế này?"
Tô Kiến Nghiệp lo lắng bước tới.
Tô Quế Lan lập tức hừ một tiếng: "Còn không phải do con gái ngoan của anh chọc giận à!"
Vợ chồng Tô Kiến Nghiệp ngẩn ra, không khỏi cau mày.
Phan Tú Vân liếc nhìn thím Ba Quý Tuyết Liên, thấy thím ấy lắc đầu, bà lập tức hiểu ra bà cụ lại đang giở trò.
Nhưng Tô Kiến Nghiệp lại tin là thật, trong lòng có chút hối hận vì đã để con gái qua đây, ông biết rõ tính khí của con gái, ông không nên giao chuyện này cho cô.
"Mẹ, mẹ khó chịu ở đâu, gọi Bình Thu đến tiêm cho mẹ một mũi nhé?" Phan Tú Vân xen vào.
Bình Thu là bác sĩ chân đất trong thôn, thường ngày có bệnh vặt gì cũng tìm ông ta xem. Tiếng rên của bà cụ Tô ngừng lại một chút rồi lại tiếp tục.
Tô Kiến Nghiệp vội gật đầu: "Đúng đúng, mẹ, bà xã nói đúng, mẹ khó chịu ở đâu tiêm một mũi là khỏi ngay."
Tô Kiến Quốc nghe vậy liền sa sầm mặt: "Lão Nhị, chú nói cái gì thế? Cái gì mà tiêm một mũi là khỏi? Mẹ bệnh mà chú không nghĩ đến việc chăm sóc, chỉ biết nói lời mát mẻ thôi phải không?"
Thế này thì oan quá, ông cũng không có ý đó!
"Anh cả, em không có ý đó. Mẹ bệnh, em đương nhiên quan tâm, nhưng bệnh không tìm bác sĩ, em cũng không biết chữa bệnh!"
Tô Kiến Quốc lại không nghe: "Chú đừng tìm lý do khách quan nữa, anh thấy chú chính là bất mãn với mẹ. Hôm nay anh nói thật cho chú biết, mẹ chính là bị con bé nhà chú chọc cho phát bệnh đấy, mẹ bị bệnh tâm lý, chú xem phải làm sao đi!"
Làm sao?
Tô Kiến Nghiệp nào biết làm sao.
Tô Bối bây giờ cũng đã hiểu ra, lúc này cô xen vào một câu: "Bác cả muốn cha cháu làm sao ạ?"
Tô Kiến Quốc sầm mặt: "Người lớn nói chuyện trẻ con đừng xen vào, mẹ mày dạy mày thế nào hả!"
"Anh cả, con nhà em không cần anh nói, anh nói đi, rốt cuộc các người muốn làm gì?"
Đến nước này rồi thì cũng đừng úp úp mở mở nữa, thật vô vị.
Tô Kiến Quốc thấy đã nói đến mức này thì cũng không vòng vo nữa, tiếng rên của bà cụ Tô cũng ngừng lại.
"Không phải chúng tôi muốn làm sao, mà là mẹ không vui, chú làm cho mẹ vui là được."
Cả nhà nhìn về phía bà cụ Tô, bà ta ôm lấy ngực.
"Ngực tao đau quá, một tay bón phân một tay bón nước tiểu nuôi mày khôn lớn..."
Tô Bối ngắt lời bà ta, vẻ mặt khó nói: "Bà nội, nói như vậy có hơi ghê tởm đấy."
Mọi người hoàn hồn, chợt nhận ra, đúng thế thật, cái gì mà một tay bón phân một tay bón nước tiểu nuôi lớn, nghe như thể họ đều lớn lên nhờ ăn phân và nước tiểu vậy.
Ọe...
Không biết là ai ọe một tiếng, sắc mặt mọi người đều trở nên rất khó coi.
Bà cụ Tô càng tức đến ngã ngửa: "Thằng Hai, hôm nay mày không dạy dỗ con nhóc chết tiệt này cho ra hồn thì sau này đừng gọi tao là mẹ nữa!"
Thì ra làm ầm ĩ nãy giờ là muốn ba cô đánh cô!
Bà cụ này đúng là biết diễn!
Tô Bối nói: "Bà nội, muốn cha cháu đánh cháu thì bà cứ nói thẳng ra đi, giở trò dọa dẫm làm gì? Cha cháu không gọi bà là mẹ thì gọi là gì, gọi kiểu khác bà chịu à?"
"Tiểu Bối!"
Phan Tú Vân ngăn cô lại, không cho cô nói tiếp. Vốn dĩ bà cụ không có chuyện gì, đừng để thật sự bị chọc cho phát bệnh.
Tô Kiến Nghiệp bây giờ cũng đã hiểu, ông nghiêm mặt: "Mẹ, nếu mẹ không bệnh thì con về đây, mai còn phải đi làm!"
Còn chuyện đánh con gái, ông coi như không nghe thấy.
Ông quay người dẫn vợ con ra ngoài. Bà cụ Tô không giả vờ được nữa, tức giận chửi ầm lên.
Gia đình Tô Kiến Nghiệp đã ra khỏi sân, Tô Lão Tam đuổi theo.
Chú ấy có chút áy náy: "Anh Hai, xin lỗi anh, mẹ không cho em nói, anh đừng giận mẹ, sau này em sẽ khuyên mẹ."
Tô Kiến Quân là người có quan hệ tốt nhất với Tô Kiến Nghiệp trong nhà họ Tô, chú ấy không muốn thấy ông buồn.