Nhìn dáng vẻ này, đứa bé chắc là không còn nữa rồi.
Tô Quế Lan đau đến không nói nên lời, chỉ biết khóc nức nở.
Bà cụ Tô ở bên cạnh dỗ dành, bảo cô ta ráng nhịn một chút, sẽ nhanh chóng ổn thôi.
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như bà ta tưởng, thời gian trôi qua, sắc mặt Tô Quế Lan càng lúc càng trắng bệch, máu chảy mỗi lúc một nhiều.
Lúc này bà cụ Tô mới thật sự hoảng sợ.
Buổi tối, khi nhà họ Tô đang ăn cơm thì bà cụ Tô hớt hải chạy tới.
Cả nhà Tô Bối cũng đã nghe nói chuyện của Tô Quế Lan, tuy cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng cũng không nghĩ sâu xa.
Bà cụ Tô đến muộn như vậy khiến cả nhà nhìn nhau, cảm thấy có lẽ có chuyện gì đó khuất tất.
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
Nếu là ngày thường, bà cụ Tô đã sớm nói những lời quái gở, nhưng bây giờ bà ta hoàn toàn không có tâm trạng đó, vừa kéo tay Tô Kiến Nghiệp vừa bắt đầu khóc.
"Thằng Hai, thằng Hai, em mày xảy ra chuyện rồi, mày mau lái máy kéo đưa em mày đến bệnh viện đi, nhanh lên!"
Lòng mọi người chùng xuống.
Tô Kiến Nghiệp vội hỏi: "Quế Lan sao rồi?"
Ông vừa nói vừa vội vàng mặc áo khoác.
Bà cụ Tô gào khóc: "Nó sợ là không xong rồi!"
Không nhận được câu trả lời rõ ràng từ bà ta, nhưng biết tình hình Tô Quế Lan không tốt, Tô Kiến Nghiệp cũng không hỏi nhiều nữa, lập tức cùng bà cụ Tô ra ngoài.
Phan Tú Vân và Tô Bối cũng vội vàng đi theo.
Tô Kiến Nghiệp đi thẳng đến chỗ Bí thư, còn hai mẹ con Phan Tú Vân thì theo bà cụ về nhà họ Tô.
Vừa nhìn thấy Tô Quế Lan, lòng hai người đã chùng xuống.
Quả thật dáng vẻ của Tô Quế Lan quá tệ, mặt vàng như giấy, trông như hơi thở ra nhiều hơn hít vào.
Phan Tú Vân nhìn chiếc quần dính máu của cô ta, trong lòng mơ hồ có suy đoán.
"Nhanh lên, mau mặc quần áo cho nó, phải đến bệnh viện ngay lập tức."
Tình trạng của Tô Quế Lan rất giống với bà lúc trước, may mà lúc đó bà đến bệnh viện kịp thời nên mới không có chuyện gì lớn.
Bên này mọi người thu dọn xong cho Tô Quế Lan thì bên ngoài cũng vang lên tiếng máy kéo.
Tô Quế Lan được đưa đến trạm y tế công xã.
Phan Tú Vân đi theo, còn Tô Bối bị giữ lại ở nhà.
Hai vợ chồng về đến nhà đã là sáng hôm sau, cả đêm không ngủ khiến Phan Tú Vân trông có vẻ hơi tiều tụy.
"Mẹ, sao rồi ạ?"
Phan Tú Vân thở dài: "Sảy thai rồi."
Tuy Tô Bối chưa kết hôn, nhưng Phan Tú Vân không cố ý né tránh chủ đề này, khi nhắc đến vẫn có chút xót xa.
"Tình hình của cô út con hơi nghiêm trọng, bác sĩ nói sau này sợ là không thể có con được nữa."
Tô Bối nghe vậy thì sững sờ: "Cô út con có thai ạ? Của ai vậy?"
Phan Tú Vân lắc đầu: "Không biết, chưa nghe nói. Nhưng dù sao cũng không thoát khỏi người trong đại đội này."
Phan Tú Vân vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tô Bối: "Tiểu Bối, cô út của con chính là một ví dụ sống động, con tuyệt đối đừng học theo cô út con, biết không?"
Tô Bối năm nay cũng mười chín tuổi rồi, chuyện này không thể không phòng bị.
Nhất là cô đã từng trải qua thời hiện đại, ở đó chuyện chưa kết hôn đã có con không phải là chuyện lớn, bà sợ Tô Bối sẽ bị ảnh hưởng, không coi trọng chuyện này.
Tô Bối hơi ngượng: "Mẹ nói gì vậy!"
Cô ngay cả đối tượng còn không có, làm sao có thể làm chuyện như vậy chứ.
Phan Tú Vân lại rất nghiêm túc: "Mẹ nói cho con biết, chuyện của cô út con chưa xong đâu, một bước sai lầm là sẽ ảnh hưởng cả đời. Con ghi nhớ lời này trong lòng, đừng bao giờ làm chuyện khiến mình phải hối hận."
Tô Bối cười đáp: "Vâng ạ mẹ, con nhớ rồi."
Tô Quế Lan ở bệnh viện ba ngày thì được đón về nhà họ Tô, xảy ra chuyện như vậy, cả nhà họ Tô chìm trong u ám.
Bà cụ Tô nhìn con gái tiều tụy, vừa đau lòng vừa tức giận.
Bà ta không trách mắng Tô Quế Lan, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.