Phan Tú Vân cười cười: "Không có khách."
"Vậy sao lại ăn gạo?"
"Ăn trước đi, ăn xong tôi sẽ nói với ông."
Cả nhà húp cháo gạo, hai đứa nhỏ ăn không ngẩng đầu lên, Tô An húp sùm sụp một bát: "Mẹ, vẫn là cháo gạo ngon, giá mà sau này ngày nào cũng được ăn thì tốt."
Tô Đồng cũng gật gật cái đầu nhỏ: "Vâng vâng, Đồng Đồng thích húp cháo gạo, không thích ngô vỡ."
Phan Tú Vân xoa đầu hai đứa trẻ, nhìn Tô Bối, hai người đều nhìn thấy vẻ kiên định trong mắt đối phương.
Sau bữa cơm trời vẫn chưa tối, hai đứa trẻ lại chạy đi chơi, Tô Bối lại kể chuyện này cho Tô Kiến Nghiệp.
Vợ và con gái đều nói, ông tuy kinh ngạc nhưng rất nhanh đã tin. Tô Bối liền nói ra ý định của mình: "Cha, chúng ta có thể mang cá chạch đi bán rồi đổi lấy gạo mang về bán ở chợ đen!"
Đề nghị này được hai vợ chồng đồng tình, nhưng muốn làm ăn được, trước hết phải tìm được đầu ra.
Hai cha con quyết định ngày mai sẽ mang số gạo này đến chợ đen ở Công xã xem tình hình trước.
Đêm đó mấy người đều không ngủ ngon. Sáng sớm hôm sau hai vợ chồng dậy sớm, Tô Kiến Nghiệp xin đại đội nghỉ phép, đang chuẩn bị ra ngoài thì Tô Bối từ trong nhà đi ra.
"Cha, con cũng đi!"
Hai vợ chồng Tô Kiến Nghiệp không muốn cho Tô Bối đi, dù sao chợ đen cũng chẳng phải nơi tốt đẹp gì.
Nhưng thái độ Tô Bối rất kiên quyết: "Mẹ, cứ để con đi đi, con bán hàng giỏi hơn cha, chúng ta phải kiếm tiền trả nhanh cho nhà họ Vương đúng không?"
"Nhưng mà..."
"Mẹ, không có nhưng nhị gì cả, mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ chú ý an toàn."
Nếu đã vậy, Phan Tú Vân cũng không thể ngăn cản nữa: "Vậy hai người cẩn thận một chút, dù không bán được cũng đừng đi lung tung."
"Biết rồi ạ!"
Hai cha con ra khỏi nhà, đi về phía nhà Trần Lão Tứ.
Trần Lão Tứ là người đánh xe bò của đại đội, hôm nay vừa hay phải đến Công xã chở đồ nên họ có thể đi nhờ xe.
Hai người vừa đến nơi thì thấy trên xe bò đã có mấy người ngồi. Tô Bối cười tủm tỉm chào hỏi mọi người, sau đó liền trông thấy Chu Ý Hành đang ngồi ở mép xe.
Chu Ý Hành là thanh niên trí thức của đại đội Bình An, da rất trắng, người lại cao gầy, mặc một bộ quần áo vải thô màu xanh lam, chân đi đôi giày giải phóng. Đôi chân dài của anh tùy ý vắt ra ngoài thành xe, trông vừa tùy tiện lại vừa thu hút ánh mắt.
Tô Bối mỉm cười chào một tiếng: "Anh Chu cũng đến Công xã à!"