Vợ chồng ông rất ngạc nhiên.
"Tiểu Bối, con lên huyện thành làm gì?"
Tô Bối nói: "Con nghĩ kỹ rồi, nhà chúng ta không thể cứ mãi kiếm tiền bằng cách đầu cơ trục lợi được, con định kiếm chút việc kinh doanh cho đại đội để tăng thêm thu nhập."
Tô Kiến Nghiệp nhíu mày, hỏi cô định làm thế nào.
Tô Bối bèn nói ra suy nghĩ của mình.
"Gần đây cái túi chúng ta làm bán khá tốt, con định giới thiệu cái này cho xưởng dệt huyện, xem có thể xây một xưởng nhỏ ở đại đội chúng ta không."
Túi mà Tô Bối nói chính là loại túi vải canvas giá vài đồng hay mười mấy đồng ở thời hiện đại, kiểu dáng đơn giản, giá cả phải chăng. Tuy rất dễ bắt chước nhưng thời buổi này chưa có ý thức kinh doanh như ở hậu thế, họ mở xưởng vẫn có thể là người đi đầu.
Vợ chồng Tô Kiến Nghiệp lại cảm thấy chuyện này có chút không đáng tin.
Phan Tú Vân nói: "Thế có được không? Lỡ như liên lụy đến chúng ta thì phải làm sao?"
Dù sao thứ này cũng là do họ làm ra, bà nghĩ thế nào cũng không yên tâm.
Nghe Tô Bối nói đã thưa chuyện với Bí thư rồi, Tô Kiến Nghiệp cau mày nói: "Hay là để cha đi đi!"
Cùng lắm thì ông ra huyện thành một vòng rồi về nói chuyện không thành, Bí thư cũng chẳng nói được gì.
Tô Bối sao có thể đồng ý, cô an ủi hai người: "Cha, mẹ, hai người cứ yên tâm đi, con đã nghĩ kỹ cả rồi, nhiều nhất là chuyện này không thành, chắc chắn sẽ không để lộ nhà chúng ta đâu."
Hai người tuy vẫn chưa yên tâm nhưng Tô Bối kiên quyết, cuối cùng cũng chỉ đành thở dài.
"Được rồi, vậy con cẩn thận một chút."
Sáng sớm hôm sau, Tô Bối ra khỏi nhà từ rất sớm.
Đến trạm xe của công xã, từ xa cô đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
"Thanh niên trí thức Chu?"
Chu Ý Hành đang đứng đó buồn chán, nghe thấy tiếng gọi liền quay đầu lại, lại là cô bé nhà họ Tô.
"Đồng chí Tô."
Tô Bối mỉm cười, cũng không nói nhiều với anh. Tuy họ đã tiếp xúc vài lần nhưng quan hệ thật sự không được xem là thân thiết.
Rất nhanh, xe đã tới. Tô Bối chen theo dòng người lên xe. Chỗ ngồi tốt trên xe gần như đã bị giành hết, cô tìm được một chỗ ở hàng cuối cùng rồi ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, Tô Bối vừa thở phào nhẹ nhõm thì Chu Ý Hành đã ngồi xuống bên cạnh cô.
Tô Bối ngồi bên trong, anh ngồi bên ngoài.
Người rất đông, chen chúc nhau. Dù Chu Ý Hành đã cố gắng hết sức ngồi ngay ngắn nhưng vẫn bị chen lấn đến mức cứ dựa sát vào phía Tô Bối.
Cơ thể hai người dán chặt vào nhau. Mùa hè quần áo mỏng manh, da thịt tiếp xúc khiến cả hai đều vô cùng khó chịu nhưng cũng chẳng có cách nào.
Tô Bối đành phải đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Xe xóc nảy, qua từng trạm, người không giảm đi mà ngược lại ngày càng đông.
Nhân viên bán vé chen chúc trong đám đông hô soát vé. Túi của Tô Bối bị kẹp quá chặt, càng vội càng không lấy ra được.
"Hai vé, đến huyện thành."
Chu Ý Hành đưa tiền cho nhân viên bán vé, nhận được hai chiếc vé.
Mặt Tô Bối hơi nóng lên: "Cảm, cảm ơn anh nhé, lát nữa tôi gửi lại anh tiền."
"Ừm."
Tô Bối lúng túng nghĩ thầm, đúng là kiệm lời như vàng.
Suốt quãng đường tiếp theo, hai người không ai nói với ai câu nào, chẳng mấy chốc xe đã vào đến huyện thành.
Vừa xuống xe, Tô Bối định tìm Chu Ý Hành để trả lại tiền thì thấy anh đã đi được một đoạn khá xa.
Lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh một lúc, Tô Bối thở dài, quay người đi tìm xưởng dệt.
Xưởng dệt huyện là một trong những xưởng lớn nhất nhì ở đây, chỉ cần hỏi thăm một chút là Tô Bối đã tìm được nơi.
Đến gần xưởng dệt, Tô Bối không vào ngay mà đứng quan sát ở một nơi hơi xa.
Tuy trước đó cô đã khoác lác trước mặt bí thư, nói rằng mình đảm bảo sẽ làm được, nhưng cô tự biết thực lực của bản thân, cô nào có quen biết ai ở xưởng dệt, thậm chí ngay cả cổng xưởng mở hướng nào cô cũng chẳng hay.