Chương 162: Đây là loại người gì vậy!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:40:17

Tô Bối đáp: "Con cũng không biết sao nữa, không chừng là do chính gã tung tin." Tô Kiến Nghiệp rất tức giận: "Thằng ranh con, tung tin này ra là muốn làm gì?" Bôi nhọ danh tiếng con gái ông, chẳng lẽ là nghĩ rằng danh tiếng hỏng rồi thì chỉ có thể gả cho gã? Thật là thất đức đến bốc khói! "Ngày mai cha sẽ đi tìm thằng nhãi đó tính sổ!" Tô Kiến Nghiệp tức giận nói. Tô Bối không nói gì, nếu Tô Kiến Nghiệp có thể giải quyết được chuyện này thì cũng tốt. Lại nghe Phan Tú Vân nói: "Tiểu Bối, có phải nó đang bám riết con không?" Nghe Tô An nói có người nhìn thấy cô và Ngô Chí Dân ở cùng nhau, nếu Tô Bối không tự nguyện, vậy thì nhất định là thằng nhãi đó đang bám riết Tiểu Bối nhà bà. Tô Bối gật đầu. Vợ chồng ông bà càng tức giận hơn. Vốn dĩ mấy bà trong đại đội đã lắm chuyện, có một nói mười, thấy hai người họ ở cùng nhau, sao có thể không đồn bậy? Tô Kiến Nghiệp lập tức đứng dậy: "Không được, anh đi tìm nó ngay bây giờ." Phan Tú Vân gọi ông lại: "Anh đừng đi vội, ngày mai em đi tìm mẹ nó nói chuyện." Chuyện này ầm ĩ lên cũng không hay, tìm mẹ gã nói một tiếng, để mẹ gã dạy dỗ lại, gã không đến nữa, mọi chuyện dần dần cũng sẽ lắng xuống. Mấy người nghĩ cũng đúng, sau khi ba phiếu thông qua, ngày hôm sau Phan Tú Vân liền đi tìm mẹ của Ngô Chí Dân. Phan Tú Vân vừa đến xưởng, liền gọi thím Ngô đến văn phòng. Sau vài câu hàn huyên, bà nhắc đến chuyện Ngô Chí Dân chặn đường con gái mình. "Chị Ngô, sự việc là như vậy, chị về nhà dạy dỗ lại con mình cho tốt, đừng để mọi chuyện trở nên khó coi cho tất cả mọi người." Bà tự cho rằng mình đã nói rất khéo, nhưng ý tứ cũng đã thể hiện rất rõ ràng, không ngờ thím Ngô lại đập đùi nói: "Hóa ra là chuyện này à! Ôi trời, chuyện của bọn trẻ thì chúng ta đừng can thiệp vào, Chí Dân nhà chúng tôi được các cô gái yêu thích, con gái nhà cô tuy hay chạy lung tung bên ngoài, điên điên khùng khùng, nhưng chúng tôi cũng không chê đâu..." Đây là lời lẽ kiểu gì vậy? Phan Tú Vân không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Cái gì mà con gái nhà mình chạy lung tung bên ngoài, điên điên khùng khùng? Còn họ không chê! Họ dựa vào đâu mà chê! "Chị Ngô, chị nói vậy là có ý gì?" Thím Ngô thấy bà tức giận, thái độ liền thay đổi, lập tức cười làm lành: "Xem kìa, xưởng trưởng, sao cô lại giận thế? Tôi đây chẳng phải là thấy hai đứa nó rất hợp nhau, chuyện của con cái, chúng ta làm cha mẹ đừng có xen vào." Phan Tú Vân chỉ cảm thấy lửa giận bốc lên ngùn ngụt, quả nhiên có con trai thế nào thì có mẹ thế ấy! Bà còn tưởng thím Ngô ngày thường hiền lành thật thà, chắc sẽ nói chuyện được, không ngờ đều là một giuộc. Phan Tú Vân nói: "Tiểu Bối nhà tôi không hợp với con trai chị, sau này đừng để tôi nghe thấy những lời như vậy nữa, còn con trai chị, sau này đừng quấy rầy con gái tôi nữa, nếu không đừng trách tôi không khách sáo." Gương mặt già nua của thím Ngô liền sa sầm xuống. Thấy xung quanh có người ló đầu ngó nghiêng, mụ ta tức giận: "Đừng tưởng cô là xưởng trưởng thì có thể bắt nạt người khác, rõ ràng là con gái nhà cô không biết xấu hổ, quyến rũ Ngô Chí Dân nhà tôi, bây giờ các người còn cắn ngược lại một miếng, tôi đã đồng ý hôn sự của chúng nó rồi, các người còn làm giá, con gái nhà cô cũng chỉ có nhà chúng tôi mới chịu lấy thôi!" Phan Tú Vân không nhịn được nữa, lao vào định đánh nhau với thím Ngô, những người xung quanh thấy vậy vội vàng ngăn bà lại. "Xưởng trưởng, đừng giận nữa, có gì từ từ nói." Phan Tú Vân thở hổn hển: "Tôi có từ từ nói, các người xem bà ta có dáng vẻ từ từ nói không? Đây là loại người gì vậy!" Sao lúc đầu bà lại tuyển một kẻ như thế này vào chứ? Lời này cũng chỉ là nghĩ vậy thôi, họ tuyển công nhân là tuyển tay nghề, chứ có liên quan gì đến nhân phẩm đâu!