Chương 294: Wow, đẹp quá!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:45:46

"Đừng khách sáo!" Diêu Tư cười nói: "Em ngại à? Không cần ngại đâu. Mợ chị quý em lắm, mấy hôm trước còn hỏi sao em không đến chơi đấy!" Cô ấy nghĩ một lát rồi nói thêm: "Nếu em thật sự thấy ngại thì đưa chút tiền kim chỉ, dù sao cũng rẻ hơn đi tìm thợ may." Như vậy cũng được. Tô Bối cảm thấy giao bộ đồ này cho thợ may thì cô cũng không yên tâm, có thể tự mình làm thì vẫn tốt hơn. "Vậy được ạ." Mấy ngày tiếp theo, Tô Bối bắt đầu chăm chỉ luyện tập, đến Chủ nhật thì theo Diêu Tư đến nhà họ Tôn. Bộ Hán phục cô muốn may không quá khó, cũng không cần thêu thùa gì nên rất nhanh đã may xong. Diêu Tư ở bên cạnh suốt quá trình, thấy cô may xong liền giục mặc thử. Tô Bối không thể từ chối cô ấy, đành mặc vào. Cô thay đồ xong đi ra, vừa định hỏi Diêu Tư có đẹp không, không ngờ vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt ngây ngẩn của Tôn Bân. Tôn Bân từ đầu đã biết Tô Bối xinh đẹp, nhưng không ngờ cô có thể xinh đẹp đến vậy. Khoác lên mình bộ đồ cổ trang, tuy Tô Bối không trang điểm nhưng cả người vẫn khiến người ta phải sáng mắt. "Wow, đẹp quá!" Diêu Tư kinh ngạc thốt lên, lao tới chắn trước tầm mắt của Tôn Bân. Tô Bối cũng cảm thấy rất hài lòng. Bộ đồ của cô là kiểu quần tề hung nhu, váy dưới màu xanh nhạt, áo trên màu trắng, còn có một dải lụa khoác vai. Tuy chiếc váy này không giống như những chiếc váy hiện đại, nhưng cũng vô cùng đẹp mắt. "Chị có muốn thử không?" Thấy Diêu Tư vẻ mặt ngưỡng mộ, không ngừng sờ vào chiếc váy, Tô Bối lên tiếng hỏi. Diêu Tư gật đầu như gà mổ thóc: "Muốn!" Tô Bối bèn định cởi váy ra đưa cho Diêu Tư. "Anh, sao anh còn chưa ra ngoài?" Diêu Tư quay đầu nhìn Tôn Bân, mặt cậu ta lập tức nóng bừng, vội quay đầu rời khỏi phòng. Sau khi Diêu Tư mặc thử, hai người cầm váy về trường. Mấy người trong ký túc xá đều biết Tô Bối đi may váy, hai người vừa về, Giang Viện bèn í ới đòi xem chiếc váy mới trông như thế nào. Tô Bối thỏa mãn mong muốn của các cô ấy. Mấy người nhìn thấy chiếc váy cũng vô cùng kinh ngạc: "Đây là váy gì vậy, đẹp thật!" Giang Viện mở chiếc váy ra, mấy cô gái trong ký túc xá đều bị thu hút, bao gồm cả Quý Thần, ánh mắt cô ấy cũng dán chặt vào chiếc váy. "Tiểu Bối, váy này cho mình mặc thử với..." Giang Viện nhìn Tô Bối với ánh mắt mong chờ, ôm khư khư chiếc váy không buông. Chỉ là một chiếc váy, đương nhiên Tô Bối không có ý kiến: "Được thôi... Cậu thử đi, đừng làm hỏng là được." "Cậu tốt quá!" Giang Viện vui sướng nhảy cẫng lên, đóng cửa lại rồi bắt đầu thay đồ. Mặc chiếc váy vào, Giang Viện vô cùng thích thú, xoay trái một vòng, xoay phải một vòng: "Giá mà có máy ảnh thì tốt, chụp một tấm làm kỷ niệm." Chuyện này thì đành chịu, bây giờ ai mà có máy ảnh chứ? Tô Bối thì có điện thoại, nhưng cô cũng không mang đến đây, mà có mang đến cũng không dám dùng! Trương Tinh nhìn dáng vẻ làm điệu của cô ấy, hừ một tiếng: "Được rồi, đừng làm điệu nữa, cậu mau cởi ra cho mình thử với." Chiếc váy này đẹp như vậy, sao có thể để một mình cô ấy chiếm trọn được? Giang Viện lầm bầm không nỡ, cuối cùng bị hai người nửa ép nửa kéo lột ra. Động tĩnh bên này không nhỏ, những bạn học đi ngang qua đều có chút tò mò, có người quen thò đầu vào xem thì thấy chiếc váy các cô đang mặc, sau đó cũng gia nhập vào đội ngũ kinh ngạc. Bên này các cô gái đang cười đùa vui vẻ, nhưng các cô không biết rằng có một ánh mắt đầy ác ý đang nhìn trộm các cô qua khe cửa, rồi nhanh chóng rời đi. Mọi người đều đã mặc thử, Tô Bối cất kỹ chiếc váy, tiếp theo chỉ còn việc luyện tập thật tốt bản nhạc. Tuy Tô Bối cảm thấy mình không có vấn đề gì, nhưng đã là thi đấu thì phải nghiêm túc. Không ngờ không lâu sau, quản lý ký túc xá đã tìm đến.