Mì rất nhanh đã được mang lên, Tô Bối gắp thịt bò trong bát của mình sang cho Phan Tú Vân và Tô Kiến Nghiệp.
"Cha, mẹ, hai người ăn đi, con ở Bắc Kinh thường xuyên được ăn."
Vợ chồng ông biết Tiểu Bối quan tâm họ, biết nếu không ăn thì cô sẽ không yên lòng, nên cũng không từ chối: "Cả nhà cùng ăn."
Ăn cơm xong, rời khỏi quán mì, Tô Bối hỏi xem trong nhà còn bao nhiêu tiền.
Phan Tú Vân nói: "Chưa đến một nghìn."
Không nhiều, nhưng cũng đủ để làm chút gì đó.
Cả nhà Tô Bối đi dạo chợ đêm, tiện thể quan sát xem có nghề gì kiếm ra tiền được không.
Nhưng không có thu hoạch gì.
Sau khi về nhà, Tô Bối trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu toàn suy nghĩ về chuyện kiếm tiền.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn phải theo hướng cũ, tem, đồ cổ.
Không thể vất vả chạy sang thế giới hiện đại buôn bán, vừa dễ bị phát hiện lại chẳng kiếm được bao nhiêu.
Tô Bối mơ màng ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, cô mang quà đến nhà bà ngoại Phan.
"Bà ngoại!"
Chưa vào cửa, Tô Bối đã lớn tiếng gọi.
Bà ngoại Phan đang ở trong nhà nói chuyện với Ngô Mẫn, nghe thấy tiếng bên ngoài liền sững sờ.
"Sao nghe giống tiếng Tiểu Bối thế nhỉ?"
Ngô Mẫn nhìn ra ngoài: "Đúng là Tiểu Bối thật!"
Hai mẹ chồng con dâu lập tức đứng dậy ra đón, vừa mở cửa thì Tô Bối đã đến trước mặt.
Cô nhe răng cười: "Bà, mợ Hai!"
Bà ngoại Phan vui vẻ nhận lấy đồ trên tay cô: "Cháu này, đến thì đến, mang đồ làm gì, mau vào nhà."
Mấy người vào nhà, mẹ chồng con dâu người thì lấy đồ ăn, người thì rót nước.
Phan Xuân Mai cũng từ trong phòng đi ra.
"Chị Tiểu Bối về rồi!"
Cô bé vui mừng chạy đến nắm tay Tô Bối, vừa cười vừa nhảy: "Chị Tiểu Bối, em nhớ chị muốn chết."
"Chị cũng nhớ em, dạo này em có khỏe không?"
Phan Xuân Mai đáp: "Vừa khỏe vừa không."
Đó là ý gì?
Tô Bối chớp mắt: "Sao vậy?"
Phan Xuân Mai thở dài: "Dì cả không nói với chị sao? Em định tham gia kỳ thi đại học năm nay, nhưng em không có chút tự tin nào cả."
Nhà họ Phan rất coi trọng việc học, nhưng thành tích của Phan Xuân Mai từ nhỏ đã bình thường. Năm ngoái không chuẩn bị nên tự biết không thi đỗ, vì thế không tham gia. Đầu năm nay đã nghỉ việc ở xưởng, định thi vào trường trung cấp.
Nhưng không ngờ năm nay chính sách thay đổi, học sinh vừa tốt nghiệp như cô bé không được phép đăng ký vào trường trung cấp mà chỉ có thể thi đại học, bây giờ cả người cô bé đều ngơ ngác.
Cố gắng học thêm, nhưng hiệu quả cũng chỉ ở mức trung bình.
Chuyện này Phan Tú Vân có nhắc qua trong thư, Tô Bối cũng biết. Cô vỗ vai Phan Xuân Mai: "Đừng nản lòng, còn mười mấy ngày nữa, lát nữa chị xem em học thế nào."
Phan Xuân Mai vội vàng gật đầu.
Nói là làm, cô bé kéo Tô Bối vào phòng mình. Bà ngoại Phan cười bất lực: "Con bé này, Tiểu Bối vừa đến, còn chưa nói được mấy câu!"
Phan Xuân Mai gãi đầu, cô bé cũng quá vội vàng rồi.
Tô Bối cười cười: "Không vội lúc này, hôm nay chị không vội về. Đúng rồi Xuân Mai, em định đăng ký trường nào?"
"Chắc là sư phạm!"
Phan Xuân Mai cười cười: "Em cũng không định đi xa, gần nhà cho tiện về."
Tô Bối nghe vậy gật đầu, cảm thấy sư phạm cũng không tệ.
Sau này ra trường sẽ là những người làm vườn ươm mầm cho tương lai.
Nói chuyện với bà ngoại Phan một lúc, rồi cùng nhau nấu cơm, người đi làm cũng đã về nhà.
"Cậu, mợ!"
Tô Bối chạy ra đón, cười chào hỏi.
Vợ chồng cậu Cả Phan nhìn thấy Tô Bối thì mắt sáng lên, vội vàng đặt đồ xuống chạy lại.
"Tiểu Bối về nhà lúc nào thế?"
"Hôm qua ạ."
Uống nước do Phan Xuân Mai rót, rửa mặt xong, cả nhà vào ăn cơm.
Triệu Tú Phân đặc biệt nhiệt tình với Tô Bối, không ngừng gắp thức ăn cho cô, hỏi han tình hình ở Bắc Kinh.
Nói đi nói lại, mợ ấy thở dài: "Xuân Mai mà có được một nửa cái đầu của Tiểu Bối cháu thì mợ đã mãn nguyện rồi. Cũng không mong nó vào Đại học Thủ Đô gì, chỉ cần thi đỗ ra ngoài là được. Đừng như mợ với cậu Cả của cháu, cả đời cày cuốc trong đất."