Chương 64: Mày cái gì mà mày, nếu cháu là cô thì cháu sẽ ngậm miệng lại
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 18:34:30
Bà ta tức đến phát điên: "Đồ vô dụng, đánh ba gậy cũng không ra được một tiếng rắm!"
Ăn cơm xong, Tô Lão Tam vẫn đến tìm Tô Kiến Nghiệp, truyền lại lời của bà cụ Tô, chú ấy xấu hổ cúi đầu.
"Anh Hai, xin lỗi anh."
Tô Kiến Nghiệp biết chú ấy cũng là thân bất do kỷ, đâu có trách chú ấy: "Chuyện này không liên quan đến chú, chú về trước đi, nếu mẹ có hỏi thì bảo lát nữa anh qua."
Tiễn Tô Lão Tam đi, Tô Bối nhíu mày: "Cha, không thể cho được, có một lần sẽ có lần hai, lần này cho rồi, bà nội chắc chắn sẽ không để yên đâu."
Tô Kiến Nghiệp dĩ nhiên cũng biết, nhưng đó là mẹ ông, đòi ông chút đồ ăn mà ông không cho, nghĩ thế nào cũng không nói ra được.
Tô Bối nói: "Cha, chuyện này cha đừng lo, cha cứ đi làm trước đi."
Bây giờ cũng đến giờ rồi, Tô Kiến Nghiệp đành phải đi làm trước, còn Tô Bối thì đến nhà cũ.
Bà cụ Tô còn đang đợi Tô Kiến Nghiệp đến đưa đồ, không ngờ lại đợi được Tô Bối, lại thấy cô hai tay trống trơn, mặt liền sa sầm lại.
"Mày đến đây làm gì?"
Tô Bối cười hì hì: "Bà nội không chào đón cháu à? Nghe nói bà không khỏe, cháu đến đây thay cha cháu làm tròn chữ hiếu mà!"
"Không cần."
Vốn dĩ là giả vờ không khỏe, bà ta không muốn để đứa cháu gái này đến gây thêm phiền phức.
Nhưng Tô Bối lại không chịu.
"Thế không được, bà nội không khỏe, nếu cháu đi thì chẳng phải để người ta nói là bất hiếu sao?"
Đúng lúc đó, cô thấy Tô Quế Lan đi ra, cô liền lớn tiếng nói: "Cô út, cô không biết bà nội không khỏe à, sao cô không chăm sóc cho bà tử tế thế? Còn nữa, bà nội nói muốn ăn ngon, đã tìm đến cả người con trai đã ra ở riêng như cha cháu rồi, là sao vậy?"
"Mọi người ở chung với nhau đông như vậy, đến một miếng ngon cho bà nội cũng không nỡ à? Sao mọi người có thể bất hiếu như vậy?"
"Vốn dĩ cha cháu còn định mang chút gạo và bột mì duy nhất trong nhà đến, may mà cháu cản lại, nếu không chẳng phải là đẩy mọi người vào chỗ bất nghĩa sao? Để một người con trai đã ra ở riêng còn đưa tiền dưỡng lão mang đồ ăn đến, bà nội còn cần mặt mũi không? Mọi người còn cần mặt mũi không?"
Tô Bối nói như súng liên thanh một tràng khiến hai mẹ con nhà kia không kịp trở tay, lại không thể nói lời nào để phản bác, nhất thời mặt mày tái mét.
Tô Quế Lan nghiến răng: "Đồ đê tiện, câm miệng cho tao, anh Hai tao là do mẹ tao sinh ra, ăn của anh ta thì có sao?"
Tô Bối đáp: "Mọi người cũng là do bà nội sinh ra, sao mọi người mặt dày thế?"
"Tao... Tao chưa lấy chồng."
Tô Bối tặc lưỡi: "Chậc chậc, chưa lấy chồng đã không hiếu thuận, lấy chồng rồi thì càng xong đời."
Tô Quế Lan: "Mày!"
"Mày cái gì mà mày, nếu cháu là cô thì cháu sẽ ngậm miệng lại, để khỏi bị người ta biết hết mánh khóe."
Tô Bối cười nhìn bà cụ Tô: "Bà nội, bà không giận chứ ạ? Cháu cũng là vì tốt cho nhà họ Tô thôi, nếu để người ngoài biết nhà họ Tô toàn là người như vậy, sau này ai còn qua lại với nhà họ Tô nữa!"
Cô quay người đi ra ngoài sân: "Ây, về làm việc đây, cố gắng kiếm tiền mua gạo mua bột mì, chứ không thể mở miệng xin người khác, mất mặt lắm!"
Cô sải bước ra khỏi sân nhà họ Tô, để lại Tô Quế Lan tức đến hộc máu trong sân: "Mẹ, mẹ xem nó..."
Tô Bối vui vẻ rời khỏi nhà họ Tô, cứ tưởng chuyện này đã qua, không ngờ tối hôm đó, Tô Lão Tam đến nhà, nói bà cụ Tô bị bệnh.
Bà cụ Tô xưa nay khỏe mạnh, sao đột nhiên lại đổ bệnh?
Vợ chồng Tô Kiến Nghiệp vội vàng đi cùng Tô Lão Tam đến nhà họ Tô, Tô Bối không yên tâm nên cũng đi theo.
Trong sân nhà cũ tĩnh lặng, vừa vào nhà đã thấy mọi người đều có mặt, bà cụ Tô đang nằm trên giường đất, đắp chăn dày, trên đầu còn đặt một chiếc khăn mặt, yếu ớt rên rỉ không ngừng.