Tô Bối lặng lẽ nhìn một lúc, đang định lên tiếng thì Chu Ý Hành vừa hay quay đầu lại.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí có chút ngưng đọng.
"Anh..."
"Em..."
Vẻ mặt Chu Ý Hành hơi ảm đạm: "Em nói trước đi."
Tô Bối: "Rau của anh cháy rồi."
Chu Ý Hành: "!"
Anh vội vàng quay người múc rau ra khỏi chảo, nhưng vẫn không tránh khỏi mùi khét.
"Anh xào đĩa khác."
"Không cần đâu."
Tô Bối ngắt lời anh: "Vào nhà đi, chúng ta nói chuyện."
Hai người vào phòng khách ngồi xuống, Tô Bối nói: "Sao anh lại đến đây? Anh không đi làm à?"
Chu Ý Hành im lặng.
Tô Bối cảm thấy có gì đó không ổn: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Anh từ chức rồi."
"Cái gì?"
Lần này đến lượt Tô Bối ngạc nhiên: "Từ chức rồi?"
Cô không ngờ Chu Ý Hành lại từ chức. Không phải anh rất muốn leo lên cao sao? Từ chức rồi thì còn cơ hội gì nữa?
Chu Ý Hành gật đầu: "Ừm, hôm nay đã nộp đơn xin từ chức."
Anh vô thức giấu chuyện đơn xin từ chức chưa được nộp, lặng lẽ nhìn Tô Bối: "Tiểu Bối..."
Lời vừa ra khỏi miệng, anh đã không nói tiếp được.
Anh muốn nói chúng ta có thể bắt đầu lại được không?
Nhưng anh không nói ra được.
"Sao thế?" Tô Bối hỏi.
"Không có gì."
Chu Ý Hành nói: "Cho nên bây giờ anh không có việc gì, vừa hay đến giúp em nấu cơm."
"Nhưng..." Tô Bối ngẩng đầu nhìn anh: "Chúng ta chia tay rồi."
Quan hệ hiện giờ của họ không còn thích hợp để làm như vậy nữa.
Chu Ý Hành nhất thời luống cuống: "Anh..."
"Đừng đến nữa."
Tô Bối nhàn nhạt nói xong liền quay về phòng, chỉ để lại cho anh một bóng lưng.
Chu Ý Hành không nhớ mình đã ra ngoài như thế nào, trong đầu chỉ toàn là câu nói "đừng đến nữa" của Tô Bối. Cô có thể dễ dàng từ bỏ tình cảm mấy năm giữa họ như vậy sao?
Sao cô nỡ?
Chu Ý Hành đi một mạch về nhà, từ xa đã nhìn thấy một bóng người đứng ở cổng lớn.
Là Tống Lệ Trinh.
Tống Lệ Trinh vừa nhìn thấy anh liền vội vàng bước tới: "Anh Ý, anh đi đâu vậy?"
Thấy anh không nói gì, cô ta nhíu mày: "Nghe cha em nói anh muốn từ chức sao? Chỉ vì chút chuyện này mà từ chức, anh, sao anh lại trở nên như vậy?"
Tống Lệ Trinh ra vẻ hận rèn sắt không thành thép, như thể Chu Ý Hành đã làm chuyện gì không thể tha thứ.
Chu Ý Hành thấy thật khó hiểu: "Tôi trở nên thế nào?"
Cô ta nghĩ mình rất hiểu anh sao?
"Chuyện của tôi không cần cô quản."
Chu Ý Hành định đi vòng qua cô ta nhưng Tống Lệ Trinh liền chặn ngay trước mặt.
"Anh tưởng em muốn quản anh lắm à? Bây giờ em thật sự nghi ngờ mắt nhìn người của mình trước đây, sao trước đây không phát hiện ra anh lại yếu đuối như vậy!"
Cô ta tức giận trừng mắt nhìn Chu Ý Hành: "Anh từ chức rồi sau này định làm gì? Chẳng lẽ anh học xong đại học, sau đó đi làm hộ kinh doanh cá thể à?"
"Hộ kinh doanh cá thể thì sao?"
Chu Ý Hành lên tiếng phản bác: "Dựa vào đôi tay của mình để kiếm tiền, không có gì đáng xấu hổ cả!"
Thấy anh còn cãi lại, Tống Lệ Trinh nghiến răng: "Thôi được rồi, em lười quản anh, anh cũng có là gì của em đâu."
Cô ta quay người bỏ đi, nhưng mới đi được hai bước lại quay lại: "Chu Ý Hành, anh hãy suy nghĩ cho kỹ đi, nghĩ kỹ rồi thì quay lại làm việc."
Tống Lệ Trinh quay người bỏ đi, càng nghĩ càng tức, bèn đá mạnh vào viên sỏi nhỏ ven đường.
Tiền đồ đang tốt đẹp như vậy, nói từ chức là từ chức, lại còn lý lẽ hùng hồn!
Chuyện của anh không cần cô ta quản? Tưởng ai muốn quản anh lắm chắc!
Chu Ý Hành biết cô ta có ý tốt, nhưng chuyện của mình thì tự mình hiểu. Anh mở cửa nhà, ông cụ Trần nghe thấy tiếng động liền đi ra.
"Về rồi à Tiểu Ý."
"Vâng, ông ngoại ăn cơm chưa ạ?"
Chu Ý Hành đã nấu cơm xong mới đi, lúc đó ông cụ Trần không có nhà.
Ông cụ Trần gật đầu: "Ăn rồi, cơm canh ông để phần cho cháu rồi đấy, mau đi ăn đi!"