Chương 502: Nếu điều kiện đó quá đáng, con sẽ không đồng ý

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:55:03

Tô Bối không từ chối. Tối hôm đó, mẹ con nhà họ Chu cùng Diêu Tư đến nhà nhỏ của Tô Bối. Tô Bối dẫn họ vào sân, chào hỏi Triệu Lan Chi một tiếng rồi đi vào sân sau. Bà Chu suốt dọc đường mặt mày lạnh tanh, sau khi bước vào sân thì không nhịn được mà hỏi một câu: "Tiểu Tô, mấy căn nhà này đều là nhà cháu à?" Cũng không trách bà ta ngạc nhiên, bây giờ điều kiện sống của mọi người đều không tốt. Ở nông thôn thì còn có sân riêng, còn trong thành phố như nhà họ Chu lại sống trong tòa nhà hình ống, bốn người chen chúc trong một căn phòng, dùng ván gỗ ngăn ra. Vậy mà nhà Tô Bối lại có từng này phòng, dù mỗi người một phòng thì vẫn còn dư! Tô Bối mỉm cười: "Vâng." Cô không có ý khoe khoang, nhưng chính sự bình thản ấy càng khiến bà Chu cảm thấy khó chịu trong lòng. So sánh đúng là khiến người ta tức chết! Tô Bối mở khóa cửa, đưa mọi người vào nhà, để họ ngồi nói chuyện, còn cô thì định đun nước mời khách, nhưng Triệu Lan Chi đã mang nước qua. Tô Bối rót nước cho mọi người xong lại lấy thêm chút đồ ăn rồi rời đi. Dù sao đây cũng là chuyện nhà họ, Tô Bối là người ngoài, ở lại không tiện. Nhưng cô lại lo Diêu Tư bị bắt nạt, nên không đi xa, chỉ vào căn phòng bên cạnh cách một bức tường, vừa đọc sách vừa nghe ngóng tình hình. Trong phòng bên kia, bà Chu nghiêm khắc nhìn Chu Lãng. "Tiểu Lãng, mẹ không ngờ con lại làm chuyện như vậy, giấu cả nhà để tự ý điều chuyển công tác. Con có biết làm vậy khiến mẹ khó xử thế nào không? Nhà họ Dương mấy lần tìm đến, lần này chúng ta coi như đã đắc tội họ rồi! Sau này mẹ biết sống sao trong cái nhà đó đây?" Nhà họ Dương có chút thế lực ở quê, nhà họ Chu vốn dĩ không thể đắc tội nổi. Sau khi biết chuyện Chu Lãng chuyển việc, nhà họ Dương tức điên, mấy ngày nay bà Chu cũng bị dồn ép không ít. Chu Lãng vẫn điềm tĩnh. "Nếu không phải mẹ cứ khăng khăng như vậy thì đâu đến mức này. Con đã nói từ lâu là con không lấy Dương Phỉ." Ánh mắt bà Chu như muốn bốc lửa. "Dương Phỉ có gì không tốt? Có điểm nào thua kém con bé kia chứ? Chưa nói đến chuyện có hơn được nó hay không, nhà họ Dương là người địa phương, con cưới Dương Phỉ sau này cũng có lợi cho sự nghiệp của con. Sao con không hiểu lòng mẹ chứ?" "Con hiểu." Chu Lãng bình tĩnh nhìn bà ta: "Con biết mẹ làm vậy là vì muốn tốt cho con, nhưng kiểu tốt đó con không cần. Con không muốn sau này người ta nhắc đến con lại bảo con nhờ vả nhà vợ mới có được ngày hôm nay. Con cũng không muốn cả đời phải sống cùng một người mà con chẳng hề yêu." "Mẹ chỉ nhìn thấy lợi ích từ nhà họ Dương, vậy mẹ có từng nghĩ nếu con thật sự nghe lời mẹ, cưới Dương Phỉ thì cuộc sống sau này của con sẽ thế nào chưa?" Bà Chu im lặng chốc lát. Cả đời bà ta không có quyền lực hay địa vị gì, vất vả nuôi con khôn lớn chỉ mong con trai cả có tương lai tươi sáng, như vậy bà ta cũng được hưởng chút phúc, còn có thể che chở cho mấy đứa em sau. Nhưng bà ta lại quên mất rằng con trai bà ta là một con người độc lập, không phải con rối muốn điều khiển thế nào cũng được. Bà ta thở dài một tiếng. "Mẹ có thể không phản đối chuyện của hai đứa, nhưng mẹ có điều kiện..." Chu Lãng ngắt lời bà ta: "Nếu điều kiện đó quá đáng, con sẽ không đồng ý." Anh phải nói rõ trước, tránh để bà ta ôm hy vọng hão huyền. Bà Chu nghẹn lời, trừng mắt nhìn con trai. "Mẹ còn chưa nói điều kiện là gì cơ mà." "Được, mẹ cứ nói." Chu Lãng liếc nhìn Diêu Tư, thấy cô ấy lộ vẻ lo lắng bèn lén nắm tay cô ấy. Cảnh tượng này lọt vào mắt bà Chu, bà ta lại giận đến thở hắt ra. "Điều kiện của mẹ cũng không quá đáng, trong vòng hai năm tới hai đứa không được kết hôn, đợi Tiểu Diêu tốt nghiệp xong thì về quê làm việc."