"Cứ xem tình hình rồi nói sau!"
Ba người ăn cơm xong, tranh nhau trả tiền, cuối cùng hai người đều không tranh lại được Giang Viện.
Ra khỏi tiệm cơm, Giang Viện nhìn Mạnh Cảnh Thần đang đứng đợi cách đó không xa: "Mình về trước đây, khi nào rảnh chúng ta lại tụ tập."
"Được."
Hai người tách khỏi Giang Viện, Tô Bối quyết định đưa Trương Tinh về. Tuy Trương Tinh bây giờ mới mang thai mấy tháng, không có chuyện gì, nhưng Tô Bối kiên quyết, cô ấy cũng không từ chối.
Đi được nửa đường, Tôn Bân chạy tới từ phía đối diện.
Thấy hai người, anh ta lập tức tiến lên, che chở cho Trương Tinh: "Muốn đi đón em mà ra muộn mất, hôm nay cảm thấy thế nào, có khó chịu không?"
Vẻ mặt cẩn thận của anh ta khiến Tô Bối bật cười. Trương Tinh vỗ một phát vào cánh tay Tôn Bân: "Tiểu Bối đang ở đây đấy!"
Tôn Bân bị đánh cũng không giận, cười ngây ngô chào Tô Bối.
Thấy đôi vợ chồng son tình tứ, Tô Bối cũng không tiện làm kỳ đà cản mũi, chào một tiếng rồi tạm biệt họ.
Trên đường về, một mình Tô Bối suy nghĩ rất nhiều. Vào nhà, vừa đến sân sau, Tô Bối liền ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
Trái tim cô bỗng nhiên bình yên trở lại.
Cuộc hôn nhân mà cô mong muốn là như thế nào? Chẳng phải là như vậy sao, quan tâm lẫn nhau, thấu hiểu lẫn nhau, vừa về đến nhà là có thể nhìn thấy khuôn mặt của người mình yêu, bình dị mà ấm áp?
"Em về rồi à."
Chu Ý Hành đeo tạp dề, tay cầm muôi canh, ló nửa người ra từ nhà bếp.
Tô Bối có chút áy náy: "Đừng làm nữa, em vừa ăn rồi."
Chu Ý Hành không ngạc nhiên, cười nói: "Không sao, anh nấu canh ngân nhĩ, lát nữa em uống một chút."
Rất nhanh, một bát canh được đưa đến bên tay Tô Bối, bên cạnh còn có một chiếc bánh ngọt nhỏ.
"Nếm thử đi."
Tô Bối vừa rồi cứ mải nói chuyện với Giang Viện, cũng không ăn nhiều lắm, một chiếc bánh ngọt nhỏ và một chút canh vẫn có thể ăn được.
Cô uống một ngụm canh trước, ngọt ngọt, rất ngon.
Lại cầm chiếc bánh ngọt nhỏ lên cắn một miếng.
"Ực..."
Có thứ gì đó cấn vào răng cô.
Cô lấy thứ đó ra khỏi miệng, nhìn thấy hình dạng của nó liền ngẩn người.
"Cái này..."
Chu Ý Hành đứng ngay bên cạnh, không biết từ lúc nào đã cởi tạp dề ra.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trông có vẻ đã được chải chuốt cẩn thận.
Anh cầm lấy chiếc nhẫn trên tay Tô Bối, đột nhiên quỳ một gối xuống: "Tiểu Bối, gả cho anh nhé!"
Tô Bối: "..."
Cô ngây ngẩn nhìn Chu Ý Hành, một lúc lâu sau, giật lấy chiếc nhẫn trên tay anh, trừng mắt nhìn anh: "Anh có ngốc không, nhẫn bị em cắn hỏng rồi này!"
Chiếc nhẫn làm bằng vàng nguyên chất, Tô Bối liếc nhìn, trên đó còn hằn cả dấu răng của cô.
Chu Ý Hành xấu hổ sờ mũi, anh cũng không nghĩ đến vấn đề này.
Tô Bối tức giận nói: "Anh học cái này ở đâu ra thế?"
Lẽ nào là cô đã lỗi thời, không biết xu hướng thịnh hành bây giờ?
Chu Ý Hành lặng lẽ lôi ra một cuốn sổ nhỏ, đưa cho Tô Bối.
"Ở đây."
Tô Bối cúi đầu nhìn, sắc mặt lập tức trở nên khó tả.
Đây không phải là cuốn tiểu thuyết tổng giám đốc bá đạo mà cô để quên ở chỗ Chu Ý Hành sao?
Cô dở khóc dở cười lật xem, phát hiện nội dung bên trong phần lớn là nội dung tiểu thuyết, mà trên đó còn có không ít chú thích, rõ ràng là suy nghĩ của cá nhân Chu Ý Hành.
Người này ghi chú cho tiểu thuyết sao?
Tô Bối: "..."
Chu Ý Hành không đứng dậy, thấy Tô Bối không nói gì, lại hỏi tiếp: "Tiểu Bối, em vẫn chưa trả lời anh, em có đồng ý gả cho anh không?"
Anh nhìn chằm chằm Tô Bối, ra chiều nếu cô không cho câu trả lời thì sẽ không đứng dậy.
Tô Bối cạn lời nhìn anh: "Em không phải đã nhận nhẫn của anh rồi sao?"
"Vậy là em đồng ý rồi?"
Khóe miệng Tô Bối cong lên: "Nếu không thì sao?"
"Tuyệt vời!"
Chu Ý Hành ôm chầm lấy Tô Bối, xoay mấy vòng trong phòng.
Xoay đến mức Tô Bối hoa mắt chóng mặt, phải đập mạnh vào người anh mới chịu đặt cô xuống.