Chương 312: Mẹ mày cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:46:38

Trịnh Ái Hoa giờ còn đâu tâm trí mà giả vờ, hơn nữa bây giờ có giả vờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Bà ta dùng những lời lẽ cực kỳ khó nghe để chửi mắng Chu Ý Hành, thậm chí còn nhắc đến người mẹ đã mất sớm của anh. Khi Tô Bối nghe tin chạy đến thì nghe thấy Trịnh Ái Hoa lớn tiếng chửi: "Mẹ mày cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nếu không sao có thể sinh ra một thằng súc sinh như mày? Bà ta đáng đời chết sớm..." Ngay khi Chu Ý Hành tức giận đến mức muốn đánh người thì đã có người nhanh chân hơn. Đó chính là Tô Bối. Cô xông lên tát mạnh cho Trịnh Ái Hoa một cái: "Đồng chí này, miệng của bà là hố phân hay sao mà có thể thốt ra những lời thối tha như vậy!" Cô lạnh lùng nhìn Trịnh Ái Hoa: "Bà dựa vào đâu mà đến tìm Chu Ý Hành gây chuyện? Nếu không phải con gái bà gây ra chuyện tày trời như vậy, sao Chu Ý Hành phải báo công an?" "Cô ta có ngày hôm nay đều là do tự làm tự chịu, có liên quan gì đến Chu Ý Hành? Nếu bà còn gây sự vô cớ thì đừng trách tôi không khách khí với bà!" Trịnh Ái Hoa bị ăn một cái tát, đầu óc dần tỉnh táo lại. Biết mình không chiếm được lợi thế ở đây, bà ta tức giận quay người bỏ đi. Những lời cần nói đã nói hết, chỉ cần có người tin là mục đích của bà ta coi như đã đạt được. Sau khi bà ta đi khỏi, Tô Bối bước đến bên cạnh Chu Ý Hành: "Anh không sao chứ?" Chu Ý Hành lắc đầu. Bây giờ anh không còn là đứa trẻ yếu đuối như ngày xưa nữa, chút chuyện nhỏ này anh hoàn toàn có thể chịu đựng được. Thời gian trôi qua từng ngày, người nhà họ Chu không còn đến quấy rầy nữa, Tô Bối cũng dần quên đi chuyện này. Những ngày tiếp theo, Giang Viện không có thời gian ở cùng họ, hễ rảnh rỗi là cô ấy lại chạy đi tìm Trác Quang, đúng là cái đồ trọng sắc khinh bạn. Mấy người trong ký túc xá đều cạn lời, than trời rằng phụ nữ đang yêu thật đáng sợ, liền trực tiếp đá Giang Viện ra khỏi nhóm. Lại một dịp cuối tuần, ba người Tô Bối rủ nhau đến cửa hàng bách hóa. Khi đi ngang qua một con hẻm, Tô Bối đột nhiên dừng bước. "Sao thế Tiểu Bối?" Tô Bối giơ tay chỉ về hướng con hẻm: "Mình vừa nhìn thấy Trác Quang thì phải." "Trác Quang á?" Trương Tinh nói: "Anh ta hẹn hò với Giang Viện sao?" "Vậy chúng ta có qua đó không?" Diêu Tư hỏi. Tô Bối lắc đầu: "Thôi bỏ đi, chúng ta đừng làm phiền người ta." Ba người liền rẽ sang hướng khác, càng đi, Tô Bối càng cảm thấy có gì đó không ổn. "Sao mình cứ có cảm giác người lúc nãy mình thấy không phải là Giang Viện nhỉ." "Cái gì?" Diêu Tư sững người: "Em nói Trác Quang ở cùng người khác à?" Tô Bối nhíu mày: "Em cũng không nhìn rõ, chỉ lướt qua thôi. Thôi, về đừng nói lung tung." Ba người mua đồ xong trở về ký túc xá thì thấy Giang Viện đang ở trong phòng. Nhìn thấy cô ấy, ba người đưa mắt nhìn nhau, cảm giác có chuyện gì đó không ổn. Diêu Tư hỏi: "Giang Viện, cậu vừa ra ngoài à?" "Ừa!" Cô ấy chỉ vào những món đồ trước mặt: "Đồ mình mới mua hôm nay này." Tô Bối nhìn những thứ đó, chắc là mua ở gần trường, cô hỏi: "Cậu tự đi mua à? Trác Quang không đi cùng cậu sao?" "Anh ấy nói hôm nay có việc rồi." Vậy là hai người này thật sự không ở cùng nhau. Trong lòng ba người đều chùng xuống. Nhưng không ai dám nói bừa. Chỉ nhân lúc Giang Viện đi ra ngoài, hai người kia mới đến gần Tô Bối: "Tiểu Bối, chúng ta thật sự không nói cho Giang Viện biết à?" "Lỡ như cậu ấy bị lừa thì làm sao?" Tô Bối thở dài: "Trước tiên khoan hãy nói vì chúng ta không nhìn rõ. Cứ cho là không phải như chúng ta nghĩ đi, nói cho Giang Viện biết bây giờ cũng không hay lắm." Hai người gật đầu: "Vậy chúng ta cứ xem xét đã rồi tính." Ba người Tô Bối vừa nói vài câu thì Giang Viện đã quay lại, cả ba lập tức tản ra, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.