Diêu Tư tỏ vẻ "anh đừng có xem thường người khác": "Hành lý này là bọn em lặn lội từ xa mang đến đây, anh nói xem bọn em có xách nổi không?"
Cũng đúng, Tôn Bân không nài nỉ nữa, đạp xe rời đi.
Đợi người đi khỏi, Diêu Tư liền bật cười.
Nhìn cánh cổng lớn trước mắt, nơi mà biết bao người hằng mơ ước, trong lòng cả hai đều rất phấn khích.
Đại học Thủ Đô, chúng tôi đến đây!
Lúc này có rất nhiều sinh viên đến, người qua kẻ lại tấp nập. Trong số đó có người mười mấy tuổi, cũng có người ba mươi mấy tuổi, có người trông rất chững chạc. Nếu không phải ai cũng xách hành lý thì khó mà phân biệt được là sinh viên hay giáo viên.
Hai người xách hành lý đi vào trong. Đột nhiên, trong đám đông vang lên một tiếng kêu kinh ngạc.
Một chiếc xe jeep dừng ngay cổng trường.
Tô Bối và Diêu Tư cũng quay đầu lại xem náo nhiệt, thì thấy một cô gái bước xuống từ trong xe.
Cô gái mặc một chiếc áo lông vũ màu trắng, đội mũ len, chân đi bốt da, trông vừa thời thượng vừa xinh đẹp.
Áo lông vũ hai năm gần đây rất thịnh hành trong nước, ban đầu là do xưởng của đại đội Bình An sản xuất, sau đó các nơi đều rộ lên cơn sốt áo lông vũ, nhưng vì giá cả khá đắt, chỉ những người có điều kiện mới mặc nổi.
Cô gái trông rất kiêu ngạo, không thèm nhìn ngang liếc dọc mà đi thẳng vào cổng.
Mọi người xung quanh đều bị cô ấy thu hút, ánh mắt dõi theo cô ấy suốt quãng đường.
Tô Bối cũng nhìn vài lần. Đột nhiên, khóe mắt cô bắt gặp một bóng người đứng thẳng tắp.
Tim cô lỡ mất hai nhịp trong giây lát.
Là Chu Ý Hành.
Hai năm không gặp, Chu Ý Hành đã thay đổi rất nhiều, nhưng dường như cũng chẳng có gì thay đổi.
So với hai năm trước, anh đã trưởng thành hơn một chút, mặc một chiếc áo khoác gọn gàng, càng tôn lên vóc dáng cao ráo, chân dài của anh.
Trong đám đông, anh đặc biệt thu hút sự chú ý.
Ngay cả cô gái ăn mặc thời thượng vừa vào cũng liếc nhìn mấy lần.
"Chu Ý Hành!"
Tô Bối cười, vẫy tay thật mạnh.
Chu Ý Hành đã nhìn thấy cô, bước chân có chút vội vàng chạy tới.
Trong mắt anh ánh lên niềm vui sướng khi gặp lại sau bao ngày xa cách, nhưng khi đến gần lại không biết phải nói gì.
Cô gái mà anh ngày đêm nhớ mong đang ở ngay trước mắt. Bao nhiêu ngày chờ đợi, bao điều chất chứa trong lòng muốn nói, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô, đầu óc anh bỗng trở nên trống rỗng, miệng mấp máy chẳng thốt nên lời.
"Sao thế? Ngẩn ra rồi à?"
Tô Bối không kích động như Chu Ý Hành. Tuy hai năm không gặp nhưng họ thường xuyên viết thư qua lại, nói chuyện cứ như thể hai người mới xa nhau ngày hôm qua vậy.
Bầu không khí tĩnh lặng bị phá vỡ, Chu Ý Hành bất giác mỉm cười, đưa tay nhận lấy hành lý của cô.
"Em đến khi nào?"
"Hôm qua."
"Tối qua sao tôi không thấy em?"
Tô Bối ngẩn người: "Tối qua anh ra ga đón tôi à?"
Nhắc mới nhớ, tối qua sau khi xuống xe, cô đã đi cùng Diêu Tư, hoàn toàn không nghĩ rằng Chu Ý Hành sẽ đến đón mình.
Cốt yếu là cô chỉ viết thư báo tin đã thi đỗ chứ không hề nhắc đến thời gian cụ thể, làm sao có thể ngờ rằng anh sẽ ra ga đón chứ!
Chu Ý Hành "ừm" một tiếng, không hề có ý che giấu, giọng nói đầy oán trách: "Không chỉ hôm qua đâu, mấy ngày gần đây, ngày nào tôi cũng ra ga đón."
Kết quả là chẳng đón được lần nào.
"Phụt!"
Diêu Tư đứng bên cạnh nghe một lúc, đến đây cô ấy không nhịn được bèn cười phá lên.
Tô Bối lúc này mới nhớ ra bên cạnh còn có người khác, cô cười gượng, giới thiệu hai người với nhau:
"Đây là chị Diêu Tư, đây là Chu Ý Hành."
"Chào cô."
"Chào anh."
Hai người chào hỏi nhau, Chu Ý Hành liếc nhìn hành lý cô ấy đang xách, đưa tay nhận lấy: "Đưa cho tôi!"
Thật ra anh không phải là người nhiệt tình, nhưng ai bảo Diêu Tư là bạn của Tiểu Bối chứ!
Ba người đi vào trong, Tô Bối và Diêu Tư thỉnh thoảng lại đưa mắt ngắm nhìn cảnh sắc trong sân trường.