Chương 685: Sinh cái gì mà sinh, đã nói một nhà chỉ được sinh một đứa
Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại
undefined17-03-2026 19:29:33
Chu Ý Hành từ phòng ông cụ Trần đi ra, thấy Tô Bối xem tivi say sưa thì ngồi xuống bên cạnh cô: "Phim hay thế à?"
Ngày thường họ đều bận rộn, không có thời gian theo dõi phim truyền hình, thường chỉ xem một lúc rồi đi ngủ, đây là lần đầu tiên thấy Tô Bối chăm chú như vậy.
Tô Bối đáp: "Cũng được ạ."
Cô chỉ vào Phương Hữu Lan đang xuất hiện trong phim: "Anh xem là ai kìa?"
Chu Ý Hành nhìn một cái: "Thanh niên trí thức Phương?"
Anh đứng dậy lấy cho Tô Bối một ít đồ ăn vặt: "Nhìn diễn cũng không tệ."
"Đúng vậy."
Tô Bối vừa ăn vừa nói: "Xem ra nguyện vọng của cậu ấy đã thành hiện thực rồi."
Ngày trước cô ấy một lòng muốn nổi tiếng, vì thế không tiếc chia tay Chung Tử Diệp. Tuy đóng phim truyền hình chưa chắc sẽ nổi nhưng ít nhất cũng được xem là đã ra mắt.
Chu Ý Hành không có hứng thú với chuyện này, nghe cô nói cũng chỉ gật đầu qua loa.
Hai người đều không để tâm chuyện này, thuận miệng nhắc đến rồi cũng cho qua.
Gần đây Tô Bối bị nghén rất nghiêm trọng, bị hành đến mức gầy đi mấy cân. Chu Ý Hành xót cô mỗi ngày đi xe lại không chịu được mùi xăng nên bất chấp sự phản đối của cô, sáng tối đưa cô đi làm.
Nhưng thời gian làm việc của hai người lại xung đột, Chu Ý Hành chỉ có thể đưa cô đi từ rất sớm, sau đó lại vội vã quay về.
Những ngày như vậy kéo dài hơn một tháng, cuối cùng Tô Bối cũng đỡ hơn.
Bụng cô cũng dần lớn lên.
Mặc dù ở đơn vị chỉ có thể làm những việc lặt vặt hậu cần, nhưng Tô Bối cũng biết tình hình của mình hiện giờ không còn cách nào khác nên cũng an tâm.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, khi bụng Tô Bối được sáu tháng, cô nhận được tin của Diêu Tư, báo rằng cô ấy đã sinh em bé.
Tô Bối nghe vậy thì rất vui, cùng Chu Ý Hành đến bệnh viện thăm cô ấy.
Khi hai người đến, trong phòng bệnh có khá nhiều người.
Có Trương Tinh và Tôn Bân, bà Diêu, còn có bà Chu cùng em trai, em dâu của Chu Lãng.
Mọi người đến cũng thật đông đủ.
Tô Bối vốn chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với nhà họ Chu, nhưng chuyện này cũng không liên quan đến cô, hôm nay cô chỉ đến chúc mừng người chị em tốt của mình mà thôi.
Tô Bối mỉm cười bước tới: "Chị Tiểu Tư, chúc mừng chị nhé!"
Gương mặt Diêu Tư lúc này hơi tái, trên trán còn quấn băng vải, thấy cô, cô ấy nặn ra một nụ cười: "Tiểu Bối, em đến rồi à."
Tô Bối đi đến bên giường bệnh, cạnh giường Diêu Tư có đặt một chiếc nôi nhỏ, bên trong là một đứa bé đỏ hỏn, trông giống như một chú khỉ con.
Tô Bối hơi cúi người trêu đùa, đứa bé khua khoắng đôi tay nhỏ xíu như đang đáp lại, một tình mẫu tử nồng nàn bất giác dâng lên trong lòng Tô Bối.
Cô vô thức đưa tay sờ lên bụng mình, đứa bé trong bụng dường như cũng cảm nhận được, liền đạp mạnh cô một cái.
Khóe môi Tô Bối cong lên: "Chị, là con trai hay con gái vậy?"
Tô Bối cảm thấy trai hay gái đều như nhau, nhưng sau khi cô nói xong câu này thì thấy sắc mặt Diêu Tư hơi thay đổi.
Không đợi cô ấy trả lời, bà Chu đứng bên cạnh đã chen vào: "Một con bé thôi!"
Nghe giọng điệu có vẻ không hài lòng lắm.
Tô Bối nhíu mày, liền nghe bà Diêu nói: "Con bé thì sao? Con bé chúng tôi cũng quý."
Bà ta bị chặn họng nên rất không vui, khịt mũi một tiếng: "Bà quý thì có ích gì, đây là con cháu nhà họ Chu chúng tôi. Bây giờ đang kế hoạch hóa gia đình, một nhà chỉ cho sinh một đứa, sinh con gái chẳng phải là tuyệt tự sao?"
Bà ta sa sầm mặt mày, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt khó coi của những người khác: "Đợi con bé này lớn một chút, Tiểu Lãng, hai đứa con phải sinh thêm một đứa nữa cho mẹ."
"Sinh cái gì mà sinh, đã nói một nhà chỉ được sinh một đứa, cứ phải chống lại nhà nước mới được à?"
"Thế bà bảo phải làm sao?"
Hai bà mẹ đối đầu gay gắt: "Dù sao thì tôi cũng không thể để con trai tôi tuyệt tự được, cùng lắm thì nộp phạt thôi. Ở chỗ chúng tôi nhiều nhà có thai thì lén lút giấu đi, đợi bụng to rồi, sinh ra rồi, chẳng lẽ lại giết đứa bé đi được chắc?"