Tô Bối cười nói: "Vậy anh phải cố gắng lên rồi."
Học lái xe không dễ, bây giờ hoàn toàn không có trường dạy lái xe, muốn học phải theo các sư phụ lớn tuổi trong đơn vị, còn phải biết sửa chữa. Chu Ý Hành có thể nhanh chóng lấy được bằng là vì một là anh học hỏi nhanh, hai là anh có nền tảng về sửa chữa máy móc.
Lưu Dương rất tự tin: "Không vấn đề gì, em cứ chờ xem!"
Trong nhà có xe, ngày hôm sau Chu Ý Hành liền lái xe đưa Tô Bối đi làm. Có xe quả là nhanh, bình thường đi xe buýt mất một tiếng, tự lái xe chỉ mất nửa tiếng.
Lúc Tô Bối đến vừa hay các đồng nghiệp cũng tới nơi, thấy một chiếc xe đỗ ở cổng đơn vị, mọi người đều tò mò nhìn sang.
Đến khi Tô Bối từ trong xe bước ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
"Tô Bối?"
Sao Tô Bối lại bước xuống từ xe con?
Ánh mắt mọi người bất giác nhìn về phía ghế lái, nhưng chưa đợi họ nhìn rõ thì chiếc xe đã đi xa.
Đối diện với ánh mắt của mọi người, Tô Bối cười chào một tiếng rồi đi vào đơn vị. Ngay trong ngày hôm đó, chuyện Tô Bối buổi sáng đi xe con đi làm đã lan truyền khắp nơi.
Tô Bối không để tâm, chỉ chuyên tâm làm việc của mình. Lúc nghỉ trưa, chị Trương qua tìm, hỏi ra Tô Bối mới biết trong đơn vị đã lan truyền một số lời ra tiếng vào.
Có người nói sáng sớm cô đã ngồi xe con của lãnh đạo nào đó đến.
Lúc Tô Bối đi ăn cơm, cô vừa xuất hiện đã lập tức thu hút không ít ánh mắt.
Tô Bối thấy có người tụm năm tụm ba nháy mắt ra hiệu, rõ ràng chẳng nói lời gì tốt đẹp.
Cô cạn lời, không ngờ đơn vị như của họ cũng có người nhiều chuyện như vậy.
Tô Bối không muốn để ý, chỉ cần họ không nói trước mặt cô, không ảnh hưởng đến công việc của cô thì muốn ra sao thì ra.
Cô không thể nào thấy người ta thì thầm to nhỏ liền xông lên giải thích: "Này, không phải như các người nói đâu, đó là xe nhà tôi, người lái xe là chồng tôi." Thế thì trẻ con quá.
Sự thật thắng mọi lời hùng biện, chỉ cần Chu Ý Hành xuất hiện là mọi chuyện sẽ sáng tỏ, cô lười lãng phí thời gian vào việc đó.
Tô Bối không để tâm, nào ngờ lại bị những kẻ có lòng dạ xấu xa coi đó là tín hiệu của sự thỏa hiệp, càng thêm chắc chắn, cứ như thể những gì họ nói là sự thật vậy.
Chu Ý Hành lái xe đưa Tô Bối đi xong thì lập tức chạy về đi làm. Vì thời gian gấp gáp nên anh lái rất nhanh, dù sao trên đường cũng vắng xe nên cũng an toàn.
Tới đơn vị, Chu Ý Hành đỗ xe vào trong sân, lập tức thu hút sự chú ý của không ít người.
Đơn vị của họ chỉ có một chiếc xe công mà lại còn cũ kỹ, chiếc xe trước mắt rõ ràng không phải nó.
Mọi người cũng không đi nữa, lần lượt dừng lại đưa mắt nhìn, sau đó thấy Chu Ý Hành từ trên xe bước xuống.
Mọi người đều tròn mắt.
"Tiểu Chu?"
"Tiểu Chu, xe này của anh à?"
Chu Ý Hành sớm đã biết sẽ có chuyện này, anh không cố ý khoe khoang nhưng đã có xe rồi thì cũng chẳng cần phải giấu giếm.
"Mới mua."
Anh khẽ mỉm cười, như thể đó là một chuyện hết sức bình thường.
Nhưng điều này lại khiến các đồng nghiệp trong đơn vị kinh ngạc đến há hốc mồm.
Họ một tháng chỉ kiếm được mấy chục đồng, chiếc xe này ít nhất cũng phải mấy vạn, họ có nhịn ăn nhịn uống mấy chục năm cũng chưa chắc mua nổi.
"Không ngờ đấy, Tiểu Chu giàu thế cơ à!"
Có người chua chát lên tiếng. Chu Ý Hành cười cười: "Đâu có, cả nhà góp vào thôi."
Dĩ nhiên,"cả nhà" này chỉ có anh và Tiểu Bối, mà Tiểu Bối còn là người góp phần lớn.
Trong đơn vị có rất nhiều người không biết hoàn cảnh gia đình của Chu Ý Hành, chỉ nghĩ nhà anh đông người, chắc cũng có chút gia thế nên cũng không nói thêm gì nữa.
Nhưng chuyện Chu Ý Hành là người có tiền cũng đã lan truyền khắp đơn vị.