Chương 166: Không xong rồi, sắp mưa rồi!

Thập Niên 70: Hầm Chứa Nhà Tôi Thông Đến Hiện Đại

undefined 17-03-2026 18:40:28

Sau khi hoàn thành các đơn hàng gần nhất, nhà máy đã cho nghỉ phép. Trường học cũng nghỉ, tất cả xã viên, kể cả những đứa trẻ lớn hơn đều cùng nhau xuống đồng thu hoạch. Đại đội Bình An chủ yếu trồng đậu tương, ngô và một ít lúa. Trời vừa hửng sáng, tất cả xã viên đã rầm rộ kéo nhau ra đồng. Hai bên đường là những hàng ngô chín vàng, khắp núi đồi đều là một màu vàng óng, người lớn cầm liềm, trẻ con vui đùa chạy nhảy, tạo nên một khung cảnh mùa màng bội thu. Thu hoạch đầu tiên là đậu, một phần phụ trách cắt, một phần phụ trách bó. Trẻ con thì đi theo sau nhặt những cành đậu bị rụng. Sau khi thu hoạch đậu xong, tiếp theo là cắt lúa. Ngày cắt lúa trời quang mây tạnh, mọi người vừa cắt vừa vận chuyển những bó lúa đã được buộc chặt đến sân phơi thóc. Lại một xe lúa được chất đầy, Tô Bối theo xe về đại đội. Vì về còn phải dỡ xe nên đi cùng còn có Chu Ý Hành và một người nữa. Mấy người theo xe đến sân phơi thóc, dỡ lúa xuống. Lúc này xung quanh đột nhiên tối sầm lại. Tô Bối cảm nhận một cơn gió ẩm ướt thổi vào mặt, cô ngẩng đầu lên thì thấy một đám mây đen đang nhanh chóng kéo đến. "Không xong rồi, sắp mưa rồi!" Thu hoạch lúa sợ nhất là mưa, lúa cắt xuống dính nước mưa rất dễ bị mốc, nảy mầm. Đại đội trưởng ở ngoài đồng lập tức gọi mọi người ngừng thu hoạch. Trước đó lúa đã được chở về không ít, đang phơi ở sân phơi thóc nên phải bảo vệ cho tốt. Đại đội trưởng liền gọi mọi người nhanh chóng quay về. Ruộng lúa nước ở khá xa, dù họ đã vội vã chạy về nhưng đi được nửa đường thì mưa vẫn trút xuống. Cơn mưa rào như trút nước, càng lúc càng lớn. Cùng lúc đó, sau khi nhìn thấy mây đen, Chu Ý Hành và nhóm của Tô Bối lập tức tổ chức mọi người đi lấy bạt che. Mọi người trải bạt che đống lúa lại, nhưng mưa đến quá nhanh. Bên này bạt vừa mở ra, một cơn gió lớn đã thổi tới, mưa bắt đầu rơi lốp đốp. Tô Bối và Chu Ý Hành đều bị ướt như chuột lột. Nhưng bây giờ bị ướt không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng là phải bảo vệ chỗ lương thực này. Tấm bạt rất nặng, lại thêm gió lớn, Tô Bối đội mưa dùng sức kéo một góc bạt. Gió quá to làm tấm bạt bị thổi phồng lên, Tô Bối cảm thấy cô sắp không giữ nổi nữa. Cô trượt chân một cái, rồi một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo cô. "Cẩn thận." Chu Ý Hành một tay ôm lấy cô, tay kia nắm lấy tấm bạt tuột khỏi tay cô. Thấy cô đứng vững, anh liền buông ra, không kịp nói gì thêm, nhanh chóng đè tấm bạt xuống rồi dùng đá lớn chặn lại. Cuối cùng cũng xong, Tô Bối thở phào nhẹ nhõm. Những người khác đã chạy về rồi, chỉ còn lại hai người họ. Hai người đội mưa đi về phía đại đội. Mưa to, đường trơn trượt, Tô Bối mấy lần suýt ngã, may mà có Chu Ý Hành bên cạnh thỉnh thoảng đỡ cô một tay. Nhưng khi đi qua một con dốc, Tô Bối lại trượt chân. Cô vô thức túm lấy áo Chu Ý Hành. Chu Ý Hành không đứng vững, bị cô kéo theo ngã chổng vó. Hai người từ dưới đất bò dậy, nhìn nhau, sắc mặt đều có chút khó tả. Tô Bối không nhịn được bật cười thành tiếng. Chu Ý Hành lườm cô một cái, dùng sức lau mặt, cô còn dám cười! Sau đó anh cũng không nhịn được mà nhếch mép cười. "Tiểu Bối, Tiểu Bối!" Tô Bối nghe có người gọi họ, ngẩng đầu lên thì thấy Đại đội trưởng và mọi người đang lo lắng chạy về phía mình. Tô Kiến Nghiệp nhanh chân chạy đến bên cạnh cô: "Tiểu Bối, con không sao chứ? Có bị đau không?" Vừa rồi từ xa ông đã thấy con gái mình ngã một cú đau. Tô Bối lắc đầu: "Con không sao." Đại đội trưởng hỏi: "Lúa của chúng ta sao rồi? Có sao không?" Chu Ý Hành đáp: "Đại đội trưởng, chúng tôi đã che hết rồi, không bị ướt mưa." Đại đội trưởng thở phào nhẹ nhõm. Tuy anh đã nói vậy nhưng không tận mắt nhìn thấy vẫn không yên tâm, Đại đội trưởng bèn dẫn hai người đi xem một lượt.