Tạ Tư Hàm đã sớm biết ông cụ Lý đến, nhưng cô ấy không tiện nghe lén, đợi người đi khuất rồi mới bước ra.
"Dì Phan, ông cụ Lý đến làm gì vậy ạ?"
Phan Tú Vân vẫy tay với cô ấy: "Đi, vào nhà rồi nói."
Hai người ngồi xuống ghế sofa, Phan Tú Vân nhìn chăm chú vào Tạ Tư Hàm: "Ông ấy đến vì cháu đấy. Tư Hàm, cháu và Vương Hổ gần đây có tiến triển gì không?"
Tạ Tư Hàm kinh ngạc, sau đó mặt hơi đỏ lên.
"Tiến triển gì chứ, không có đâu ạ."
"Vậy cháu cảm thấy Vương Hổ thế nào?"
Mặt Tạ Tư Hàm càng đỏ hơn: "Thì... Anh ấy cũng khá tốt ạ."
Phan Tú Vân thấy cô ấy e thẹn, trong lòng cũng ngầm hiểu ra, con bé này chắc cũng không phải là không có cảm giác với Vương Hổ.
"Vừa rồi ông cụ Lý đến là để nói chuyện này, ông ấy còn chuẩn bị quà hỏi cưới, một chiếc vòng phỉ thúy, nhưng dì thấy không hợp nên không nhận."
Tạ Tư Hàm hoàn toàn sững sờ.
Cô ấy đã nghe thấy gì vậy? Hỏi cưới?
"Không nhận là tốt rồi ạ."
May mà không nhận, nếu không cô ấy không biết phải đối mặt với Vương Hổ như thế nào.
"Nhưng mà cháu lại có chút không hiểu. Dì Phan, tại sao vậy ạ? Ông ấy rõ ràng biết cháu và Vương Hổ không phải là quan hệ đó."
Trước đó ông ấy rõ ràng vẫn còn vun vén cho cô ấy và Vương Hổ, mới bao lâu đâu đã đến tận nhà hỏi cưới.
Phan Tú Vân cũng không biết: "Có lẽ là muốn báo cho nhà mình một tiếng thôi!"
Ít nhất thì ông cụ Lý đã nói như vậy.
Tạ Tư Hàm cũng chỉ có thể tin.
Phan Tú Vân thuật lại cho cô ấy những lời ông cụ Lý đã nói trước khi đi, bà bảo: "Tư Hàm, cháu đừng áp lực, cứ làm theo những gì cháu muốn. Dì không thay cháu đồng ý chuyện gì cả, chỉ hứa là sẽ không tùy tiện định hôn sự cho cháu khi ông ấy chưa biết thôi."
Tạ Tư Hàm thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn dì Phan."
Chuyện bên này Vương Hổ không biết, lúc này cậu ta đã về cửa hàng.
Công việc kinh doanh ở cửa hàng rất tốt, mỗi ngày đều rất đông khách, lúc cậu ta về, cửa hàng cũng đang bận rộn.
Hôm nay tâm trạng tốt, Vương Hổ cười tủm tỉm chào mọi người, khiến ai nấy đều ngạc nhiên.
"Anh Hổ nhặt được tiền à, sao vui thế?"
Vương Hổ không để ý đến vẻ mặt của họ, về phòng nghỉ ngơi nằm trên giường, trong đầu lấp đầy hình ảnh giữa cậu ta và Tạ Tư Hàm hôm nay.
Cậu ta cười ngây ngô một lúc, sau đó bật dậy, cầm lấy quyển sách trên bàn.
Nếu cậu ta và Tư Hàm ở bên nhau thì không thể không có tiếng nói chung, Tư Hàm thích đọc sách, cậu ta cũng phải thích.
Chỉ là rất nhanh sau đó, quyển sách đã úp trên mặt, cậu ta cũng ngủ thiếp đi.
Tối về, Tô Bối nghe Phan Tú Vân kể lại chuyện này, cô cười nói: "Ông cụ Lý này đối xử với Vương Hổ tốt thật đấy."
Chuyện giữa Vương Hổ và ông cụ Lý thế nào cô không rõ, nhưng ông cụ Lý là một người già neo đơn, nhận một đứa cháu nuôi cũng không tệ.
Ông cụ Lý là người thích vui đùa, ngày thường lạc quan yêu đời, nhưng theo những gì Tô Bối biết thì cuộc sống của ông cụ không hề dễ dàng, không ngờ ông cụ lại có thể lấy ra một món đồ tốt như vậy.
Vương Hổ có thể khiến ông cụ Lý hào phóng như vậy, cô nghĩ, cậu ta chắc chắn có điểm đáng khen.
Phan Tú Vân vô cùng đồng tình.
Nếu không thật sự thích Vương Hổ, sao có thể lấy ra chiếc vòng như thế.
"Thằng nhóc đó đúng là may mắn, phen này ở Bắc Kinh cũng coi như có người thân rồi."
Nhưng mà Tô Bối thắc mắc: "Mẹ, mẹ nói xem cậu ta làm sao lại lọt vào mắt xanh của ông cụ vậy?"
Cô thật sự không nhìn ra cậu ta có điểm gì nổi bật, dĩ nhiên cũng có thể là do cô và đối phương qua lại quá ít.
Chuyện này thì Phan Tú Vân quả thật có biết.
"Con còn nhớ chuyện mẹ kể với con, ông cụ Lý la lên có kẻ bắt cóc không? Lúc đó người ở bên ngoài chính là Vương Hổ, chắc là họ đã quen biết nhau từ lúc đó."