Sau khi Lưu Ngọc Nam đi, ký túc xá của Tô Bối lại có một nữ sinh mới chuyển đến.
Tóc ngắn, trông có vài phần khí chất hào sảng, tên là Quý Thần.
Quý Thần là một cô nàng có phong cách giống con trai, nhưng tính cách có vẻ hơi lập dị, không nhiệt tình với mấy người trong ký túc xá, mọi người cũng không để tâm quá nhiều đến cô ấy.
Sau chuyện này, ký túc xá chia thành mấy nhóm nhỏ. Bốn người Tô Bối, Diêu Tư, Trương Tinh và Giang Viện trở nên thân thiết hơn, ngày nào cũng đi cùng nhau.
Hôm đó tan học, mấy người cùng nhau đến thư viện, từ xa đã thấy một đôi nam nữ trông có vẻ quen mắt.
"Kia không phải là bạn học Chu sao?"
"Cô gái kia là Tống Lệ Trinh!"
Giang Viện và Tống Lệ Trinh cùng ở ban văn nghệ của hội học sinh nên khá quen thuộc với cô ta. Mấy người nghe vậy liền lo lắng nhìn về phía Tô Bối.
"Tiểu Bối..."
Tô Bối cau mày nhìn về phía trước.
Vì khoảng cách hơi xa, không biết hai người đang nói gì, nhưng nụ cười tươi như hoa của Tống Lệ Trinh trông có chút chói mắt.
Cô không tin giữa hai người có gì, thản nhiên nói: "Qua đó xem sao."
Mấy người nhanh chóng lại gần thì nghe Tống Lệ Trinh nói: "Anh Ý, đợi đến sinh nhật anh, đến nhà em ăn cơm đi! Để mẹ em nấu món ngon cho anh, chúng ta mua một cái bánh kem thật to..."
Tô Bối hơi sững sờ, sắp đến sinh nhật Chu Ý Hành rồi sao?
Nói ra thì hai người dù đã qua lại nhiều năm như vậy, Chu Ý Hành chưa bao giờ nhắc đến sinh nhật của anh, Tô Bối cũng chưa bao giờ hỏi.
Nghĩ đến đây cô có chút áy náy, dường như cô đã quá vô tâm với anh.
"Tiểu Bối!"
Chu Ý Hành ngẩng đầu nhìn thấy cô, liền sải bước đi tới.
Chu Ý Hành không hề chột dạ vì Tô Bối bắt gặp anh và Tống Lệ Trinh ở cùng nhau, anh biết Tiểu Bối không phải người như vậy.
Nhưng anh vẫn giải thích một câu: "Anh đang định đi tìm em, không ngờ lại gặp cô ta."
Tô Bối nghe vậy liền cười: "Vậy à, tụi em định đến thư viện, anh có đi không?"
"Được chứ!"
Chu Ý Hành cũng thích đọc sách, ngày thường không có việc gì cũng sẽ đến thư viện, quan trọng nhất là anh có chút phiền Tống Lệ Trinh.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, bỏ mặc Tống Lệ Trinh ở một bên. Cô ta tức giận tiến lên, hung dữ trừng mắt nhìn Tô Bối một cái.
"Sao lại là cô!"
"Chẳng phải tôi thì là ai."
Tô Bối cười nhẹ với cô ta: "Bạn học Tống, vậy chúng tôi đi đây!"
Tống Lệ Trinh không phải muốn làm cô ghê tởm sao, vậy thì cô sẽ làm cô ta ghê tởm lại.
Xem ai tức giận hơn.
Tống Lệ Trinh quả thật rất tức giận, cô ta cảm thấy Tô Bối đang khiêu khích mình, trơ mắt nhìn đám người đi xa khỏi mình, cô ta nghiến chặt răng.
Một con nhỏ nhà quê, chân đất mắt toét, dựa vào đâu mà kiêu ngạo với mình!
Cô ta nhất định phải vượt qua con nhỏ nhà quê này, để anh Ý thấy ai mới là người ưu tú nhất!
Tống Lệ Trinh nghĩ gì Tô Bối không biết, có biết cũng không quan tâm, dù sao cô cũng đã đắc tội với cô ta, bất kể cô làm gì cũng sẽ bị cô ta căm ghét.
Trừ phi cô chịu từ nay về sau không qua lại với Chu Ý Hành nữa.
Nhưng dựa vào đâu chứ?
Ở thư viện đọc sách nửa ngày, Tô Bối chào tạm biệt Chu Ý Hành rồi cùng bạn cùng phòng về ký túc xá.
Buổi tối, cô trằn trọc không ngủ được, suy nghĩ xem có thể tặng Chu Ý Hành món quà gì.
Sinh nhật của Chu Ý Hành là ngày mùng 10 tháng 3 âm lịch, bây giờ đã bước sang tháng 2 âm lịch, tính ra còn chưa đầy một tháng nữa.
Tô Bối chưa từng tổ chức sinh nhật cho anh, lần này, cô muốn tận tâm chuẩn bị một món quà cho anh.
Món quà này không cần quá đắt tiền nhưng phải có ý nghĩa, hoặc là thứ anh thật sự cần.
Nhưng Chu Ý Hành cần gì?
Tô Bối nghĩ đi nghĩ lại, lúc gần ngủ, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý.