Tô Bối đến cửa hàng China Mobile, giải thích rõ tình hình. Nhân viên bảo cô gọi đến tổng đài dịch vụ khách hàng, sau đó Tô Bối đã nạp tiền vào điện thoại thành công.
Cả nhà liền quay trở về năm 1974.
Về đến nhà, mọi người lại xúm vào nghiên cứu điện thoại, chỉ là vẫn không gọi đi được.
"Chị cả, tại sao vẫn không dùng được ạ?"
Cả Tô An và Tô Đồng đều chớp mắt nhìn Tô Bối.
Trong mắt hai đứa trẻ, chị cả là người hiểu biết nhất trong nhà.
Tô Bối cũng không biết, nhưng cô có phỏng đoán: "Em xem chỗ chúng ta này, chỉ có Công xã mới có điện thoại, nghe nói còn phải kéo dây gì đó, điện thoại này chắc là không có dây!"
Hai đứa nhỏ gật đầu, đúng là không có dây thật.
Nhưng người bên kia gọi điện thoại cũng đâu cần dây?
Đầu óc nhỏ bé của hai đứa trẻ đầy ắp những thắc mắc to lớn.
Cả nhà cũng không biết Tô Bối nói có đúng không, nhưng dù vậy, chiếc điện thoại này cũng là một món đồ mới lạ.
Mỗi người nghịch một lúc, đến lượt Tô An, cậu bé bấm một hồi rồi đột nhiên reo lên: "Ê, có trò chơi này!"
Sau đó cậu bé bắt đầu chơi mê mẩn không dứt ra được.
Thấy cậu bé càng chơi càng hăng, Tô Bối giật lấy điện thoại: "Được rồi, chơi một lúc thôi, lát nữa hết pin đấy."
Ở chỗ họ không có cách nào sạc pin, nếu hết pin thì điện thoại sẽ không dùng được nữa.
Tô An bất mãn bĩu môi, thở dài ra chiều ông cụ non.
Ngày hôm sau.
Tô Bối mang theo điện thoại đến thế giới hiện đại.
Tô Bối gọi điện thoại đến nhà họ Khương trước, người nghe máy là Khương Điềm. Nghe thấy giọng nói trong trẻo vang lên "A lô" từ đầu dây bên kia, Tô Bối có chút hoang mang.
Đây là lần đầu tiên cô gọi điện thoại, có chút lúng túng không biết nói gì, một lúc lâu sau mới thốt ra một câu: "Em là Tô Bối."
Bên kia sững lại một chút, sau đó là giọng nói vui mừng khôn xiết: "Tiểu Bối? Đây là số điện thoại của em à?"
"Ừ ừ."
Tô Bối dần dần hết căng thẳng, nghe bên kia rủ đến nhà chơi, Tô Bối nói: "Hôm nay em phải đi mua sách nên không qua được, khi nào rảnh chúng ta lại chơi với nhau."
Đang chuẩn bị cúp máy thì nghe Khương Điềm vui vẻ nói: "Em muốn đi mua sách à? Chị đi cùng em nhé, em đến nhà chị đi, chúng ta cùng đi."
Nghĩ đến việc Khương Điềm có thể làm hướng dẫn viên cho mình, Tô Bối lập tức đồng ý. Cúp máy xong, Tô Bối vội vàng đến khu dân cư Lục Trúc.
"Kính coong!"
Tô Bối bấm chuông cửa, cửa nhanh chóng được mở ra, Khương Điềm đón cô vào nhà.
Hôm nay bà Khương không có ở nhà, nghe nói là đi chơi mạt chược với mấy bà bạn già, Khương Điềm đưa Tô Bối vào phòng mình.
Phòng của Khương Điềm không lớn nhưng được trang trí rất đẹp, ga trải giường màu hồng trắng đầy vẻ nữ tính, khắp nơi đều là búp bê nhồi bông, trên sàn còn trải một tấm thảm lông dài màu trắng.
"Tiểu Bối, em ngồi trước đi, chị thay quần áo đã."
Khương Điềm mở tủ quần áo, bên trong treo một hàng dài váy vóc đủ màu sắc và kiểu dáng, bên dưới còn có rất nhiều quần áo không treo được phải gấp lại.
Thấy trên người Tô Bối vẫn mặc bộ quần áo vá lúc trước, Khương Điềm nói: "Tiểu Bối, em cũng đến chọn một bộ đi, chị tặng em."
Chuyện này Tô Bối sao có thể đồng ý, cô lắc đầu từ chối.
Khương Điềm cũng không nài ép, thay một bộ quần áo rồi cùng Tô Bối ra ngoài.
Hai người đến một nhà sách Tân Hoa gần nhất.
Bước vào nhà sách, bên trong tràn ngập hương thơm của sách, Khương Điềm nhìn Tô Bối: "Tiểu Bối, em muốn mua sách gì?"
"Ừm... Tiểu thuyết nước ngoài."
"A, tiểu thuyết à, đi theo chị."
Khương Điềm dẫn Tô Bối đến một góc, chỉ vào một kệ sách bên cạnh: "Ở đây đều là danh tác thế giới, em xem đi!"
Tô Bối lướt mắt qua những cuốn sách trên kệ, nào là "Bá tước Monte Cristo","Nhà thờ Đức Bà Paris", đủ các thể loại. Cô cầm một cuốn lên xem, càng đọc càng say mê.