"Sao thế này?" Tô Bối và Diêu Tư ghé sát vào Giang Viện, thì thầm hỏi.
Giang Viện hất cằm."Có người đang ra oai đấy!"
Không cần nói cũng biết, chắc chắn là Đinh Nhã Tuệ rồi!
Chỉ thấy mặt Đinh Nhã Tuệ đầy vẻ đắc ý."Tôi không lừa cậu đâu, hôm nay tôi hôn anh ấy rồi, anh ấy chẳng nói gì cả, tôi đoán chắc chắn anh ấy cũng có chút thích tôi."
Tô Bối: "..."
Phía Trương Tinh chọn cách xử lý kín đáo, còn đối phương thì lại quá phô trương.
Diêu Tư lập tức không nhịn được nữa."Này, cậu có biết xấu hổ không? Có ai như cậu không, quyến rũ đàn ông của người khác mà còn dám la toáng lên."
Cô ấy khinh bỉ nhìn Đinh Nhã Tuệ: "Thật không biết ba mẹ cậu dạy cậu thế nào, một chút lễ nghĩa liêm sỉ cũng không hiểu à?"
Đinh Nhã Tuệ cũng không vui: "Cậu nói gì thế, họ đã cưới nhau đâu, tôi đây là cạnh tranh công bằng, không biết nói chuyện thì đừng nói."
Cô ta hừ một tiếng, nhìn Trương Tinh.
"Tôi thấy cậu nên tự mình rút lui đi, nếu không đến lúc đó lại khó coi."
Trương Tinh: "Chuyện này không cần cậu dạy tôi."
Diêu Tư ghét nhất là loại người biết rõ đối phương đã có chủ mà vẫn sấn tới, giống như mấy cô y tá trong bệnh viện.
Cô ấy hừ một tiếng định nói tiếp thì bị Giang Viện kéo lại.
"Thôi, cậu đừng phí lời với cô ta."
Vì chuyện này mà không khí trong phòng rất căng thẳng, hai người không ai nói gì, những người khác cũng không biết nói gì cho phải.
Một đêm trôi qua. Sáng hôm sau, mấy người Tô Bối vừa ra khỏi tòa nhà ký túc xá thì thấy Đỗ Thanh Hà đang đứng ở cửa, thấy họ liền nở một nụ cười hiền hòa.
"Tinh Tinh."
Mấy người thấy anh ta, tâm trạng có chút phức tạp. Trương Tinh không nói gì, Diêu Tư hừ một tiếng trước."Tinh Tinh, chúng ta đi, không thèm để ý đến anh ta."
Trương Tinh không đi cùng cô ấy mà nói: "Tiểu Tư, các cậu đi trước đi, mình nói chuyện với anh ấy một lát."
Sau khi mấy người rời đi, Trương Tinh và Đỗ Thanh Hà đi song song về phía trước.
Đỗ Thanh Hà: "Em sao thế? Hôm nay tâm trạng có vẻ không tốt."
Trương Tinh "ừ" một tiếng, cô ấy đắn đo mở lời: "Đỗ Thanh Hà, anh thấy Đinh Nhã Tuệ thế nào?"
"Đinh Nhã Tuệ... Khá tốt mà!"
Anh ta nói một cách lơ đãng, nhưng trong lòng Trương Tinh lại chùng xuống.
Tuy lúc đầu cô ấy và Đỗ Thanh Hà đến với nhau không có tình cảm sâu đậm, nhưng con người đâu phải cỏ cây, ai mà vô tình được? Quen nhau lâu như vậy, sao có thể không có chút tình cảm nào trong lòng.
"Anh thích cô ta?"
Đỗ Thanh Hà sững người, quay đầu nhìn cô ấy: "Thích kiểu nào? Anh chỉ thấy cô ấy khá ổn, em đừng hiểu lầm, người anh thích là em."
"Thật sao? Nghe nói cô ta hôn anh rồi?"
Đỗ Thanh Hà nhíu mày.
"Em nghe ai nói vậy? Tinh Tinh, em phải tin vào tình cảm giữa chúng ta, đừng nghe người khác xúi giục."
"Không có ai khác, là chính Đinh Nhã Tuệ nói. Cô ta nói anh không từ chối cô ta. Đỗ Thanh Hà, nếu anh thật sự thích người khác thì cứ nói thẳng."
"Không có chuyện đó. Thôi, em đừng quậy nữa, anh chỉ coi cô ta như em gái thôi."
Em gái?
Trong lòng Trương Tinh cười khổ. Cô ấy biết anh ta sẽ không thừa nhận mà, hôm qua cô ấy ngăn cản Diêu Tư và những người khác chính là vì nghĩ rằng có thể sẽ xảy ra tình huống này.
Anh ta chắc chắn sẽ không thừa nhận và còn đưa ra một đống lý do, đến lúc đó lại thành ra họ vô cớ gây sự.
"Đỗ Thanh Hà, chúng ta chia tay đi!"
Trương Tinh đột nhiên nói chia tay, Đỗ Thanh Hà ngẩn người.
Anh ta lo lắng nắm lấy vai Trương Tinh: "Tinh Tinh, em nói linh tinh gì vậy? Không được, không chia tay, anh nghe lời em, sau này không qua lại với cô ta nữa là được chứ gì? Đừng rời xa anh."
Anh ta ôm chặt Trương Tinh vào lòng, Trương Tinh có thể cảm nhận rõ sự không nỡ của anh ta.
Trong lòng Trương Tinh mềm đi.
Hay là cho anh ta một cơ hội nữa...