"Không về đấy, cha cất thắt lưng đi thì con về."
"Được, được được, cha cất."
Cha Vương Hổ gấp thắt lưng lại mấy lần cầm trong tay.
"Được rồi, cha cất rồi, mày về đi."
Vương Hổ bĩu môi: "Lừa ai chứ? Tư thế đó của cha không phải là chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào sao? Tưởng con ngốc à?"
Thấy không lừa được con trai, cha Vương Hổ lại bắt đầu nổi nóng.
Muốn đuổi theo nhưng ông ta thật sự không đuổi nổi.
"Thằng nhãi, tao không tin mày không về."
Ông ta quay người vào nhà.
Vương Hổ thấy vậy cũng lẻn vào sân, nhưng cậu ta không vào nhà, chỉ ghé vào cửa nhìn.
Điều này làm hai cha con nhà họ Vương ở trong nhà tức điên lên.
Ông cụ Vương nói: "Được rồi, vào đi, ra cái thể thống gì!"
Cháu trai này của ông ta, thật hết cách, nói cũng không nghe, đánh cũng không được.
"Vậy ông bảo cha con đừng ra tay."
"Được, thằng Cả, không được đánh nữa." Nói xong ông ta nhìn Vương Hổ: "Vào đi!"
Vương Hổ liền vào nhà.
Cậu ta biết ông của mình nói lời luôn giữ lời.
Vào nhà, Vương Hổ ngồi nép sang một bên.
Ông cụ Vương nói: "Sau này không được đến nhà họ Tô nấu cơm nữa, nghe chưa?"
"Tại sao?"
Vương Hổ hỏi.
"Thằng nhóc nhà cháu còn dám hỏi tại sao, một thằng đàn ông quanh quẩn bên bếp núc không thấy xấu hổ à?"
"Không ạ."
Vương Hổ trả lời rất hùng hồn.
"Cháu thấy nấu cơm cho cô ấy rất tốt."
"Mày còn thấy tốt." Bà Vương chen vào: "Nó không tự nấu được à? Mày đang chiều hư nó đấy, bây giờ đã sai mày rồi, đợi đến lúc cưới về thì còn không nắm mày trong lòng bàn tay à."
Vương Hổ: "Nắm thì cứ nắm, con thích bị cô ấy nắm."
"Mày... mày làm mẹ tức chết mà!"
Bà Vương quay đi không nói nữa.
Ông cụ Vương nói: "Được rồi, ông cũng không nói nhảm với cháu nữa, ông không muốn người khác nói cháu trai của ông cụ Vương này sợ vợ, sau này cháu không được nấu cơm nữa, nếu cháu không nghe lời..."
Ông cụ Vương nghĩ đi nghĩ lại, cũng không nghĩ ra được cách nào để dọa cháu trai.
Vương Hổ thấy vậy liền nói: "Cùng lắm thì cháu không để người khác biết là được chứ gì."
Nhà họ Vương: "..."
Thôi, không quản được.
Chuyện bên nhà họ Vương, Tạ Tư Hàm không biết, sau khi ăn xong cô ấy học thêm một lúc, mãi đến hơn tám giờ, Tô Bối mới tới.
Hôm nay Tô Bối không vội qua, ăn cơm xong cô còn ở nhà với người nhà một lúc.
Đón người vào nhà, Tạ Tư Hàm có chút ngại ngùng: "Chị Tiểu Bối, thật ra chị không cần phải qua đây mỗi ngày đâu, bây giờ em không sợ nữa rồi."
Chị Tiểu Bối cứ qua đây suốt, lỡ anh rể có ý kiến thì sao?
Tô Bối: "Không sao, em ở một mình mọi người không yên tâm."
Tạ Tư Hàm: "Em ở đây thật ra không có chuyện gì, bây giờ cũng không ai dám tới nữa."
Tô Bối cũng thấy vậy, nhưng để an toàn vẫn nên qua xem thường xuyên.
Hai người trải chăn nệm, nằm trên giường sưởi, Tạ Tư Hàm bỗng nhớ đến chuyện nhà họ Tô, bèn kể cho Tô Bối nghe.
Tô Bối nghe vậy, có chút cạn lời.
"Bác gái cả này thật khó chiều, chị dâu cả tốt như vậy, cứ phải ép cho con dâu bỏ đi thì bà ta mới vui."
Ấn tượng của cô về Trần Quyên rất tốt, cảm thấy chị ấy là người bình thường hiếm có của nhà họ Tô.
Nhưng rõ ràng người bình thường này không được nhà chồng yêu thích.
Tạ Tư Hàm cũng gật đầu theo: "Chị nghĩ họ sẽ ly hôn không?"
Tô Bối suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: "Không biết, phải xem Tô Giang xử lý thế nào."
Nếu Tô Giang chịu đứng về phía vợ, hai người tự nhiên sẽ không ly hôn, dù sao cũng còn đứa con lớn như vậy.
Nếu Tô Giang cùng mẹ bắt nạt vợ, vậy thì không chắc được.
Bây giờ ly hôn cũng không phải chuyện gì lạ.
Tạ Tư Hàm và người nhà họ Tô dù sao cũng không thân, nói vài câu rồi cũng thôi.
Chẳng bao lâu sau, hai người đã ngủ thiếp đi.
Hôm đó Tô Bối lại mơ thấy sương trắng, vẫn là căn phòng ấy.
Lúc này cô gái không có trong phòng, Tô Bối quan sát kỹ một chút, rồi cô chú ý đến tờ lịch trên bàn.