Bây giờ, cuối cùng chúng cũng có thể có quần áo mới của riêng mình, vui mừng khôn xiết.
Tô Bối cũng rất vui.
Tô Kiến Nghiệp nói: "Mẹ con các con may là được rồi, cha không cần may đồ mới đâu."
Tô Bối ngẩn người, đoán có thể là vì chuyện tiền dưỡng lão, liền nhỏ giọng nói: "Cha, tiền dưỡng lão của bà nội cha không cần lo đâu, lần này con... Bán là đủ rồi."
Tô Kiến Nghiệp đã hiểu, tâm trạng cũng thả lỏng hơn.
Tô Bối đột nhiên nhớ đến Coca mà họ mang về.
"Ba, mẹ, chúng ta uống Coca đi!"
Sau khi hai mẹ con rời khỏi nhà họ Khương, họ đã mua Coca ở một siêu thị nhỏ gần đó. Chai nhỏ 3 tệ, chai lớn có dung tích bằng mấy chai nhỏ chỉ cần 7 tệ, Tô Bối dứt khoát chọn chai lớn.
Tô An và Tô Đồng còn nhỏ, ngay cả tên Coca cũng chưa từng nghe qua, nghe vậy mắt liền sáng rực hỏi: "Chị cả, Coca là gì ạ? Có ngon không?"
Tô Bối gật đầu như gà mổ thóc: "Ngon lắm!"
Nếu không sao lại bán đắt như vậy?
Tô Bối vào nhà ôm ra chai Coca lớn, lại lấy ra mấy cái bát, rót vào mỗi bát một ít.
Ngoại trừ hai mẹ con Tô Bối, mấy người còn lại đều nhìn chằm chằm vào thứ đang sủi bọt trước mắt.
"Tiểu Bối, sao nó lại sủi bọt thế này?"
"Chị cả, màu này lạ quá, giống nước tương ghê."
Khóe miệng Tô Bối giật giật, đây là nước giải khát, hoàn toàn không phải là nước tương.
Khác với cha con Tô Kiến Nghiệp, Tô Đồng lại hít hít chiếc mũi nhỏ, rất hứng thú với ly Coca trước mặt. Cô bé cúi đầu xuống gần miệng bát, tu một ngụm.
"Oa, ngon thật!"
Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh để lộ hàm răng sữa, kết hợp với chỏm tóc trên đầu trông quả thật vô cùng đáng yêu.
Tô Bối cười, xoa xoa chỏm tóc của cô bé: "Uống đi em!"
Nghe lời Tô Đồng, Tô An cũng bưng bát lên uống một ngụm, đôi mắt lập tức sáng rực.
Tuy chưa từng nếm hương vị này, uống vào miệng còn hơi tê tê, nhưng điều đó không hề ngăn cản việc chúng cảm nhận được vị ngọt, hơn nữa cảm giác này còn rất đã.
Phan Tú Vân vừa uống vừa cảm thán: "Người ở hậu thế sống thật tốt..."
"Mẹ, hậu thế là gì ạ?"
Tô An đột nhiên chớp mắt nhìn Phan Tú Vân. Phan Tú Vân sững người: "Đi đi đi, trẻ con đừng hỏi linh tinh."
Tô An bĩu môi không vui. Cậu bé là một trang nam tử hán chứ đâu phải trẻ con.
Ực!
Một bát Coca đã trôi tuột vào bụng, cậu bé liếm môi: "Mẹ, con muốn uống nữa."
Phan Tú Vân lại rót cho cậu bé một bát nữa.