"Hứa Vi, ăn chút gì đi!"
Hứa Vi nhận chiếc bánh bông lan Tô Bối đưa cho, cũng lấy đồ ăn mình mang theo ra: "Tôi có bánh bao mẹ tôi làm này, cô ăn không?"
Mùi trên tàu quá hỗn tạp, Tô Bối không muốn ăn bánh bao lắm nên lắc đầu từ chối.
Hai người tự ăn phần của mình. Đợi cô ăn xong, đứa bé trong lòng người phụ nữ đối diện Tô Bối cuối cùng cũng tỉnh giấc.
Đứa bé này vừa tỉnh đã bắt đầu khóc, tiếng khóc xé lòng, trông có vẻ không được khỏe.
Nhưng người nhà còn chẳng quan tâm, cô là người ngoài cũng không tiện nói nhiều.
Người phụ nữ dỗ một lúc mà đứa bé vẫn khóc, chị ta lấy một bình sữa thủy tinh nhét vào miệng nó. Đứa bé cuối cùng cũng nín khóc, không lâu sau lại ngủ say sưa.
Tàu hỏa chạy qua từng ga một, Tô Bối cũng đã làm quen với cô gái đối diện.
Cô gái tên là Diêu Tư, đến Bắc Kinh thăm họ hàng. Cô ấy hiện vẫn là sinh viên, nhưng gần đây trường được nghỉ nên muốn ra ngoài chơi.
Hai người nói chuyện rất hợp nhau, thời gian trôi qua thật nhanh trong lúc trò chuyện.
Trời dần tối, Tô Bối dựa vào lưng ghế. Đang lúc mơ màng, bên kia đột nhiên vang lên một trận cãi vã.
"Sao thế?"
Cô choàng mở mắt.
Hứa Vi ghé vào tai cô: "Người phụ nữ lúc trước cãi nhau với cô gái nhường ghế cho chị ta rồi."
Tô Bối hứng thú nhìn sang, thấy cô gái trẻ nhường ghế lúc trước đang đanh mặt trừng mắt nhìn người phụ nữ ngồi trên ghế.
"Tôi nói này, sao chị lại không biết điều như vậy? Tôi tốt bụng nhường ghế cho chị ngồi một lúc, chị thì hay rồi, ngồi một mạch cả ngày. Tôi cũng mệt lắm chứ bộ?"
Hiện giờ cô ấy hối hận rồi, biết thế đã không nhường ghế cho chị ta.
Bây giờ cô ấy vừa mệt vừa buồn ngủ, muốn lấy lại ghế mà người ta không trả.
Người phụ nữ nghe cô ấy nói vậy có chút không vui: "Cô nói thế là không đúng rồi. Cô nhường ghế cho tôi ngồi, tôi rất cảm ơn, nhưng cô cũng thấy đấy, tôi còn phải bế con, cô bảo tôi đứng dậy thì làm thế nào? Dù sao cô cũng chỉ có một mình, cô cứ làm người tốt đến cùng, tìm một cái bọc hành lý ngồi tạm đi."
"Cái gì?"
Cô gái nghi ngờ mình đã nghe nhầm.
Chị ta nói gì? Bảo cô nhường hẳn ghế cho chị ta, còn mình thì tìm một cái bọc để ngồi?
Chị ta có biết để mua được tấm vé này, cô đã phải xếp hàng bao lâu không?
Mặt cô gái lúc xanh lúc trắng.
Tô Bối cười khẩy. Xem đi, đây chính là dẫn sói vào nhà, cũng không xem đối phương là hạng người gì, cứ tưởng ai cũng biết điều.
Cô gái tức giận đi tìm nhân viên tàu. Không lâu sau, nhân viên tàu được cô gái tìm đến, người phụ nữ kia bị đuổi đi.
Lần này không còn ai tốt bụng nhường ghế cho chị ta nữa, chị ta vừa chửi rủa vừa bế con đi sang toa khác.
Trời tối hẳn, trong toa tàu trở nên yên tĩnh. Tô Bối đang mơ màng, vừa định ngủ thì đứa bé đối diện tỉnh dậy, khóc oe oe.
Mọi người trong toa lúc này đều đang nghỉ ngơi, nghe tiếng khóc liền làu bàu bất mãn. Người phụ nữ luôn miệng xin lỗi, rồi nhét bình sữa vào miệng đứa bé, nhưng nó vẫn khóc oe oe.
Người phụ nữ vừa rung vừa dỗ, nhưng đứa bé mãi không nín.
"Có phải con bé đói rồi không?" Tô Bối không nhịn được lên tiếng.
Người phụ nữ nghe vậy liền lấy bình sữa ra, đổ thêm một ít sữa bột vào chỗ nước trong bình rồi lắc mạnh, sau đó nhét vào miệng đứa bé.
Tô Bối nhíu mày, tuy cô chưa nuôi con bao giờ nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
"Chị ơi, con nhà chị trông có vẻ bị bệnh rồi. Trên tàu chắc có bác sĩ, hay là tìm bác sĩ xem sao đi. Trẻ con không giống người lớn chúng ta, bị bệnh cứ cố chịu là được. Nếu bị sốt, tôi có thuốc hạ sốt đây."
Nói rồi, cô đưa tay ra định sờ trán đứa bé, người phụ nữ né người tránh đi.
"Không cần, con tôi khỏe lắm!"
Chị ta cảnh giác nhìn Tô Bối. Tô Bối ngượng ngùng rụt tay lại: "Tôi không có ý gì khác, chị đừng hiểu lầm."